Chương 7

“Vậy thì theo ta đi!” Ngụy thôn trưởng dẫn hắn rời đi, tới riêng một hộ gia đình.

Nhà này nằm ở phía tây thôn, là căn thứ ba đếm từ cuối, là một ngôi nhà đất nện, nhưng bố cục sân vườn của họ lại khá thú vị.

Ngôi nhà là chính phòng, gồm ba gian nhà đất. Gian phía đông là nơi hai vợ chồng già ở, gian phía tây là chỗ ở của con cái họ.

Ở giữa là gian chính đường, phía sau chính đường chính là nhà bếp.

Phía trước nhà có một con đường nhỏ dẫn thẳng ra cổng lớn, hai bên đường là hai vườn rau rất rộng. Điều này cũng dễ hiểu, nông gia nào cũng có vườn trồng rau của riêng mình.

Thông thường phía sau nhà người ta sẽ là vườn sau, lại nuôi thêm gà, vịt, ngỗng, chó, lợn các loại gia súc gia cầm.

Nhưng hậu viện nhà này lại là một bãi đất rất lớn, hẳn dùng để phơi lương thực các loại. Qua khỏi bãi phơi ấy, thế nhưng còn có thêm một căn nhà nữa!

Chỉ nhìn là biết căn nhà ấy cũng thuộc về gia đình họ, bởi nó nằm hẳn trong sân nhà. Chung quanh sân là tường đất cao chừng một thước rưỡi, phía trên còn cắm đầy cành cây khô, cộng lại cao hơn hai mét.

Mục đích là để ngăn người ngoài và dã thú nhảy vào, nên những cành cây phía trên cũng khá dài và nhọn.

Cổng lớn làm bằng gỗ, trông thì đơn sơ nhưng thực ra rất chắc chắn. Ngụy thôn trưởng đẩy cổng bước vào, dẫn theo Thiết Thanh, vừa đi vừa gọi: “Tiêu lão đệ? Tiêu lão đệ!”

“Ai đấy?” Một giọng nói hơi khàn khàn, không mấy vui vẻ đáp lại.

“Ta đây, lão Ngụy!” Ngụy thôn trưởng lớn tiếng nói: “Tìm đệ có việc.”

“À, trưởng thôn à?” Người bên trong đẩy cửa chính phòng ra: “Vào nói chuyện đi.”

Ngụy thôn trưởng liền dẫn Thiết Thanh vào trong nhà.

Vừa bước vào là gian chính đường. Ngụy thôn trưởng cũng chẳng khách sáo, ngồi thẳng vào chỗ chính giữa, bên cạnh là lão Tiêu cũng ngồi xuống.

Thiết Thanh liếc nhìn một cái, lão Tiêu trông cũng giống Ngụy thôn trưởng, đều là lão nông dân, chẳng có gì đặc biệt.

“Lão Tiêu à, ngươi cũng biết rồi đấy.” Ngụy thôn trưởng nói: “Trong thôn dạo này có không ít hộ mới đến, đều đã được sắp xếp chỗ ở cả rồi, chỉ còn thiếu mỗi một người này. Ta biết tình hình nhà ngươi, nên lúc đầu cũng không tính tới, nhưng tiểu tử này chỉ có một mình, lại chẳng còn chỗ nào để đi. Nhà ta thì đã ở thêm một hộ rồi, thật sự khó sắp xếp. Hậu viện nhà ngươi chẳng phải còn mấy gian phòng trống đó sao? Cho nó ở tạm đi, đợi sang xuân năm sau, nó tự xây nhà rồi sẽ dọn đi, không bám lì nhà ngươi đâu, thế nào?”

Ngụy thôn trưởng chỉ vào Thiết Thanh: “Tiểu tử này là một thợ săn giỏi, cũng có thể trông nom bảo vệ cho nhà ngươi, lại có bản lĩnh, tự mình sống rất tốt, sẽ không khiến gia đình ngươi chịu thiệt đâu, đúng không, Thiết Thanh?”