Thế nhưng sau khi quan sát hồi lâu, Thiết Thanh mới phát hiện đám người kia đều để tóc dài. Hắn bắt đầu nghi ngờ rằng mình đã xuyên về thời cổ đại. Nếu không thì chắc bọn họ đang quay phim.
Nhưng hắn không thấy máy quay nào cả.
Còn bản thân hắn thì tóc ngắn, liền vận dụng sức sống của hệ Mộc, chỉ trong chốc lát, kiểu tóc cắt ngắn gọn gàng đã biến thành mái tóc dài xõa vai.
Hắn dùng một sợi dây da buộc gọn tóc lại, chỉnh sửa quần áo và trang bị một lượt. Thế là phiên bản cổ đại của một gã thợ săn sơn cước đã ra đời.
Hắn lặng lẽ ẩn nấp để quan sát suốt hai ngày một đêm. Đến đêm thứ hai, trời đã tối đen, mới thấy có một nhóm người đi tới.
Vài người có vẻ là quan sai dẫn đường đi ở phía trước. Mười mấy hộ dân lưu tán đi ở phía sau. Có người đẩy xe gỗ, có người vác bao lớn trên lưng, có cả người bồng bế trẻ nhỏ.
Ai nấy đều ăn mặc giản dị, nhưng sắc mặt hồng hào, nói cười rôm rả, trong ánh mắt đều ngập tràn hy vọng về cuộc sống mới.
Thiết Thanh liền lặng lẽ trà trộn vào cuối đoàn người, không ai để ý tới hắn.
Đám quan sai kia có vẻ bận rộn, dẫn người đến thôn Du Thụ, giao lại cho người ra đón là Ngụy thôn trưởng, rồi vội vã rời đi, nói là còn công vụ phải làm.
Ngụy thôn trưởng chỉ kịp nhét vào tay mỗi người hai quả trứng luộc, xem như đã tỏ tấm lòng tiễn khách.
---
Mười mấy hộ dân đứng đó chờ đợi, chăm chú nhìn Ngụy thôn trưởng, mong được an bài.
Ngụy thôn trưởng ho khan một tiếng, rồi nói: “Khụ, khụ… Mấy gian nhà tạm đã dựng xong, nhà nào có người già, trẻ nhỏ thì ở trước, còn những ai chưa có chỗ, tạm thời ở nhờ nhà nào còn trống. Nếu ưng căn nào, thì có thể bỏ tiền mua lại, hoặc tự tìm đất mà dựng nhà, nhưng đất sẽ do thôn phân chia, phải đợi đến sang xuân, trước vụ cày cấy, mới được động thổ xây nhà. Giờ trời sắp lạnh, đất đóng băng rồi, không thể dựng nhà được. Trước tiên, mọi người cứ an cư đã, nửa tháng sau, ta sẽ dẫn các ngươi đi làm hộ tịch.”
Có hộ tịch, mới không bị coi là kẻ vô danh, mới có thể được chia ruộng đất, nhận khế ước nhà ở đứng tên chính mình. Thiết Thanh rất muốn có được hộ tịch. Lúc đó thì hắn mới thực sự có được thân phận trong thế giới này.
Mười mấy hộ dân ấy, chỉ có ba hộ có người già và trẻ nhỏ, được sắp vào những căn nhà đất mới xây.
Năm sáu hộ có con nhỏ cũng được phân đến ở gần khu nhà mới. Những cặp vợ chồng trẻ không con thì ở ghép với nhau.
Cuối cùng, chỉ còn lại một mình Thiết Thanh là một người độc thân. Trên vai của hắn vác một gói đồ lớn, dáng người cao ráo, chân dài, sức vóc cường tráng. Vừa nhìn qua thì đã biết là một hán tử chuyên săn bắn trong núi.