Chương 3

Đặc biệt là cây thuốc. Sau khi mạt thế giáng xuống thì vẫn có thể trồng được một số giống cây lương thực biến dị ưu tú. Nhưng cây thuốc thì lại cực kỳ khó kiếm, nhất là những loại có ích cho thân thể, như nhân sâm, linh chi… đều có thể bổ trung ích khí, giúp người dị năng khôi phục thể lực bị tiêu hao.

Vì vậy, Thiết Thanh đã nói với cha mẹ mình mở một tiệm thuốc, chuyên cung cấp thuốc chất lượng cao cho các người dị năng trong căn cứ. Người khác đều nghĩ đó là công lao của hai anh em họ, nhưng thực ra tất cả đều do một mình Thiết Thanh làm.

Hắn chỉ nói với người ta rằng cây thuốc được hắn nuôi trồng bằng dị năng hệ Mộc, nên sức sống tràn trề, hiệu quả vượt trội.

Và đúng là có người tin thật!

Không còn cách nào khác, bởi sau mạt thế, hai phần ba nhân loại đều đã biến thành tang thi, khoa học công nghệ chịu tổn thất nghiêm trọng, còn người dị năng lại trỗi dậy, chiếm vị trí đỉnh kim tự tháp trong xã hội. Một tiến sĩ hóa học cũng không quý bằng một người dị năng cấp hai.

Cũng chính nhờ những thứ thuốc ấy, mà căn cứ sinh tồn của bọn họ mới kiên trì được suốt mười năm, trở thành căn cứ sinh tồn của con người lớn nhất thời bấy giờ.

Về sau, nơi đó được gọi là Đệ Nhất Căn Cứ Sinh Tồn.

Trong ký ức cuối cùng của Thiết Thanh, hắn nhìn thấy vua xác sống hóa thành tro bụi, rồi mới nhắm mắt lại. Nhưng khi mở mắt ra, hắn đã tới nơi này.

Một nơi mà không có sự ô nhiễm hay không khí chết chóc nào, hoàn toàn thanh khiết và tràn đầy sức sống. Hắn cảm nhận rất rõ ràng là nơi này có sức sống dồi dào, khiến cho hắn cảm thấy dễ chịu thoải mái vô cùng.

Sau khi tắm rửa trong đầm nước, hắn lại sống trong núi gần một tháng, cuối cùng nắm rõ toàn bộ địa hình núi Tây.

Tất nhiên, trong thời gian đó, hắn cũng gặp các loại mãnh thú trong rừng như gấu đen, hổ lớn, bầy lợn rừng, dê núi hoang dã…

Hắn đem bầy dê rừng gặp được thu vào không gian, cho chúng làm tổ ở một góc riêng. Còn có sáu cặp hươu sao, một bầy gà rừng xinh đẹp và vài con thỏ thì đều được thu vào trong đó.

Những con lợn rừng thì bị hắn gϊếŧ sạch, ném vào không gian làm lương thực dự trữ.

Ngay cả hổ lớn và gấu đen cũng không thoát được số phận. Sau khi gϊếŧ chết mấy con thú, hắn mới ném xác vào trong không gian. Da hổ thì rất tốt, da gấu và móng gấu cũng quý giá.

Vấn đề là hắn không biết xử lý, nên nghĩ đến sau này sẽ đem ra ngoài bán cho những ai cần.

Thật ra trong không gian của hắn vẫn còn rất nhiều thứ. Ở thời mạt thế, lương thực, muối và quần áo mới là tài sản quý giá nhất.

Hồi xưa, vàng bạc châu báu đã trở thành đồ vô giá trị, nhưng mẹ của Thiết Thanh lại rất thích. Bà mê vàng với kim cương. Lúc trước nhà nghèo chẳng bao giờ mua nổi. Còn bây giờ, chỉ một bát kê nhỏ cũng có thể đổi được một sợi dây chuyền vàng!