Chương 11

Thiếu niên chỉ cao đến ngang vai hắn, dáng người gầy gò nhỏ bé, buộc một bím tóc đuôi ngựa, nhưng lại có đôi mắt cười, nhìn ai cũng như đang mỉm cười vậy. Cái miệng nhỏ bẩm sinh hơi cong lên, là một thiếu niên mỹ miều mang phong vị cổ điển.

Y mặc một bộ quần áo nửa mới nửa cũ, đã giặt đến bạc màu nhưng không có miếng vá nào, dưới chân là đôi giày nhỏ, phần mép đã sờn bung.

Thiết Thanh đang định nói gì đó, muốn tạo quan hệ tốt, làm quen với người ta, thì không ngờ lúc này Tiêu lão đầu lại đi tới, kéo y thiếu niên kia một cái: “Tiếu ca nhi, vào nhà đi!”

Tiếu ca nhi chạy nhanh như bay, thoắt cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Thiết Thanh xoa xoa mũi, bắt đầu dốc sức múc nước.

Sân trước nhà Tiêu lão đầu có một cái giếng, giếng sâu, kéo nước rất tốn sức, nhưng nước thì cực kỳ tốt. Trong bếp nhà họ có một cái chum nước lớn, Thiết Thanh sức khỏe hơn người, mỗi lần xách hai thùng gỗ lớn, đi qua đi lại vài lượt, rất nhanh đã đổ đầy chum nước.

Sắc mặt Tiêu lão đầu trông dễ coi hơn một chút: “Vào nhà ăn cơm đi.”

“Vâng!” Thiết Thanh lập tức đi rửa tay, lau khô xong mới vào gian chính.

Trong gian chính bày một cái bàn ăn, bốn cái ghế. Trên bàn là một đĩa lớn bánh bột thô, một đĩa dưa cải sợi trộn dầu ớt với dầu mè, một đĩa cà tím trộn tỏi.

Một chậu to cháo bột ngô, điểm sáng duy nhất, có lẽ là mỗi người được một quả trứng vịt muối.

Thiết Thanh cảm thấy bữa cơm này mà ai bị mỡ máu cao ăn vào thì chắc khỏi ngay lập tức!

Thật đấy!

Nguồn chất béo duy nhất chính là đồ muối, ngoài dưa muối và trứng vịt muối ra, đến cả một cọng rau xanh cũng không có.

Thời mạt thế, ít nhất hắn và đại ca còn có năng lực, bảo đảm cho cha mẹ ăn no mặc ấm, cũng chưa từng sống khổ như thế này.

Nhưng hắn vẫn ăn một bát cháo, hai cái bánh bột, nửa đĩa cà tím trộn tỏi.

Còn Tiếu ca nhi ngồi đối diện hắn thì chỉ ăn một bát cháo, một cái bánh bột, trứng vịt muối thì ăn hết một quả.

Hắn trực tiếp đưa quả trứng vịt muối được chia cho mình sang cho Tiếu ca nhi: “Ngươi ăn đi, ta không thích ăn trứng vịt muối.”

Ai ngờ Tiếu ca nhi lại đỏ mặt hơn nữa!

Tiêu lão đầu cầm quả trứng vịt muối về phía mình: “Không thích ăn thì đừng ăn, để tối ta ăn.”

Ngay cả Tiêu bà tử cũng lộ vẻ ngượng ngùng đầy mặt: “Tiểu Thanh à, có phải con không thích ăn mấy thứ này không?”