Chương 6

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong gương, Phương Triệu nghiêm túc nói:

Cái mạng mà cậu không cần nữa, tôi nhận lấy.

Thù của cậu, tôi sẽ báo!

Nợ của cậu, tôi sẽ trả giúp!

Ước mơ của cậu là trở thành một nhà soạn nhạc danh tiếng toàn cầu? Thật trùng hợp, tôi cũng vậy.

Thực ra tham vọng của Phương Triệu rất lớn. Chỉ có điều, đây dù sao cũng là một thế giới mới lạ mà y không hề quen thuộc, nên dù có hoài bão lớn đến đâu, cũng phải được xây dựng dựa trên thực tế và năng lực của bản thân. Tâm nguyện chưa thể hoàn thành trước thời mạt thế, có lẽ ở đây sẽ thực hiện được.

Nói lời to tát thì ai cũng nói được, nhưng trước khi kịp thích nghi với môi trường và hiểu rõ năng lực của bản thân, thì nói nhiều cũng chỉ là lời nói suông mà thôi.

Đẩy chiếc tủ trở lại vào trong tường, Phương Triệu đi đến bên cửa sổ và mở nó ra.

Thời điểm này đã gần trưa, bên ngoài trời cũng đang nắng đẹp, rèm cửa cũng đã được kéo ra từ sớm. Thế nhưng, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, bởi vì, nơi đây là Phố Đen (Hắc Nhai). Một nơi tương tự như những khu ổ chuột.

Sở dĩ gọi là phố Đen, chẳng qua là vì sau khi công nghệ phát triển, các tòa nhà ngày càng cao và san sát nhau, ánh nắng mặt trời bị che khuất trên diện rộng. Chính vì thế, một số con phố chật hẹp dưới tầng trệt của các tòa nhà phần lớn thời gian trong ngày đều chìm trong bóng tối, nên mới được người ta gọi là "phố Đen".

Nơi Phương Triệu đang ở hiện tại, khu vực lân cận này toàn là các tòa chung cư xây dựng đồng bộ cao trên trăm tầng. Giữa các tòa nhà thường có những "khe hở" chật hẹp, và bên dưới những khe hở đó, chính là "phố Đen" mà người ta hay nói. Vì vậy, những người sống ở "phố Đen" còn được gọi là "những người sống trong khe hở", một cách gọi khác để chỉ tầng lớp dưới đáy xã hội.

Điều kiện ở phố Đen không hề tốt chút nào, ngoài việc hiếm khi thấy được ánh mặt trời ra, thì môi trường ở đây còn rất hỗn loạn.

Sau khi ký hợp đồng với công ty, nguyên chủ đã dọn ra khỏi trường để không bị người khác làm phiền, tiện cho việc sáng tác, tính bảo mật cũng tốt hơn. Chỉ có điều, kinh phí trong tay có hạn, nên cậu chỉ có thể thuê một căn phòng kiểu container như thế này ở phố Đen. Nguyên chủ cũng từng nghĩ rằng sau khi dùng thành quả sáng tác vất vả của mình để đổi lấy tiền lương thì sẽ dọn khỏi đây, nhưng đáng tiếc... cậu ta vẫn chưa kịp giao nộp thành quả cho công ty thì đã bị người bạn thân mà mình luôn tin tưởng lấy cắp mất rồi.