Trong đầu y có một vài ký ức mơ hồ về các loại vật liệu mới. Dựa vào đó, Phương Triệu chỉ biết rằng đây là một loại vật liệu có thể phân hủy nhanh trong điều kiện nhất định mà không thải ra nhiều chất độc hại.
Không nghiên cứu sâu thêm, Phương Triệu làm theo ký ức, đến bồn nước lấy nửa bát nước rồi đặt trước mặt con chó.
Con chó vốn đang nằm đó liền lảo đảo đứng dậy. Trông nó như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng nó vẫn cố gắng đứng vững, cúi đầu liếʍ nước trong bát, cái đuôi cũng khẽ vẫy qua lại.
Ngay cả một con chó hoang cũng đang nỗ lực để được sống.
Phương Triệu nhìn con chó một lúc, rồi lại chuyển sự chú ý sang căn phòng nhỏ bé này.
Không gian tổng cộng chỉ khoảng hai mươi mét vuông, vừa chật chội lại vừa bừa bộn, trong góc phòng còn là một mớ hỗn độn. Thế nhưng, ký ức còn lại trong đầu cho Phương Triệu biết, trước ngày hôm qua, góc phòng đó thực ra là nơi gọn gàng nhất trong cả căn phòng.
Không gian chật hẹp chỉ khoảng bốn mét vuông ở góc phòng chính là nơi sáng tác của nguyên chủ. Những bài hát được tạo ra trong hơn hai tháng qua đều được hoàn thành trong cái góc tù túng ấy.
Rất nhiều dụng cụ và đồ đạc trong phòng đều vô cùng xa lạ, thậm chí những thiết bị gia dụng này, trước đây Phương Triệu cũng chưa từng thấy qua. Thế nhưng, y có thể hiểu được mọi thứ nhờ vào ký ức còn sót lại trong đầu. Vì vậy, chỉ cần dung hợp hoàn toàn với những ký ức này, việc sinh tồn ở đây đối với y không thành vấn đề.
Phương Triệu đi đến một chỗ, ấn nhẹ vào một cái nút nhỏ trên tường, lập tức một cái tủ cao ngang hông từ trong tường trượt ra, phía trên tủ là một tấm gương.
Không vội nghiên cứu chất liệu của gương và tủ, Phương Triệu chăm chú nhìn người trong gương.
Nguyên chủ có tướng mạo khá giống với Phương Triệu. Thật ra, chính Phương Triệu cũng không còn nhớ rõ dáng vẻ của mình lúc trẻ trông như thế nào nữa. Tuy nhiên, khi nhìn thấy khuôn mặt trong gương, y vẫn cảm nhận được một chút quen thuộc, không phải dựa trên ký ức của thân thể này, mà là từ ký ức của chính Phương Triệu mang đến.
Quả thật là... có duyên.
Tuy không biết vì lý do gì mà mình lại có được thân thể khỏe mạnh này, và Phương Triệu cũng không tán thành cách làm của nguyên chủ, nhưng một khi đã kế thừa thân thể này và nhận lấy ký ức của cậu ta, Phương Triệu cũng sẽ gánh vác một phần trách nhiệm.