Chương 3

Phương Triệu không tài nào hiểu nổi. Tận thế đã qua rồi, được sống trong một thế giới tốt đẹp thế này, tại sao lại phải từ bỏ mạng sống chứ?

Chẳng phải là bị đá thôi sao?

Chẳng phải là bị trộm mất bài hát thôi sao?

Chẳng phải là bị bạn thân phản bội thôi sao?

Vậy thì đã sao?!

Trời sập rồi chắc?!

Người trong thời tận thế phải tìm mọi cách để sinh tồn, vậy mà chỉ vì chút chuyện này đã đi tự sát? Người sống sót qua thời tận thế chắc chắn không thể nào hiểu nổi.

Nhưng dù sao đi nữa, đây đã là thời đại hòa bình thịnh vượng sau tận thế, suy nghĩ của con người sống trong thời bình cũng khác. Bản thân Phương Triệu cũng từng trải qua thời bình, chỉ có điều, thời gian đã cách quá xa, ký ức đã bị vô số trận chiến đẫm máu làm cho phai mờ.

Người thời bình suy nghĩ thế nào ư?

Thôi kệ đi. Dù sao thì, chuyện cũng đã xảy ra rồi.

Phương Triệu lục tìm trong não bộ phần ký ức còn lại, phần thuộc về chính chủ của cơ thể này. Y vừa thở dài, vừa tức giận vì sự nhu nhược của cậu ta. Gặp phải chuyện như vậy mà lại chọn cách này, quá đỗi yếu đuối, chính là trốn tránh. Nguyên chủ tự mình chết đi, trong khi kẻ đánh cắp thành quả của cậu ta vẫn sống nhởn nhơ sung sướиɠ, một bước trở thành người thành đạt. Cái chết này của cậu ta, rốt cuộc có đáng không?

Dù sao thì chính Phương Triệu cảm thấy cực kỳ không đáng. Thù đời này thì đời này trả, có ma mới biết có kiếp sau hay không.

Thế nhưng, nguyên chủ không dám đối mặt với tình thế hiện tại, còn Phương Triệu thì khác.

Người từng trải qua tận thế, tâm tính dù sao cũng khác với người thời bình.

Càng lục tìm được nhiều ký ức, Phương Triệu càng kinh ngạc.

Thật sự có một thế giới mới...

Bao nhiêu năm chiến đấu, bao nhiêu năm sống trong địa ngục, tất cả đều đáng giá! Ngay cả khi đang lục tìm ký ức của cơ thể này, Phương Triệu cũng không quên thăm dò xung quanh. Bất kể lúc nào, dù cơ thể đang ở trong một môi trường an toàn, y cũng không bao giờ hoàn toàn thả lỏng cảnh giác. Đây là thói quen được rèn giũa trong thời tận thế, và cũng là một trong những lý do giúp y sống sót được bấy lâu nay.

Khi tiếng rên ư ử bên cạnh ngày một lớn hơn, Phương Triệu mới tạm dừng việc lục tìm ký ức và quay đầu nhìn sang.

Vừa rồi y đã nhận ra trong căn phòng chật hẹp này có một sinh vật khác tồn tại, chỉ là nó không có vẻ gì là nguy hiểm, cũng không tỏ ra có ý định tấn công. Vào thời tận thế, những sinh vật như vậy thường không phải là dã thú bị biến dị, nên vừa rồi y cũng không để tâm đến nó. Bây giờ nghe thấy tiếng động ngày càng lớn, Phương Triệu mới thực sự nhìn kỹ.