Cái cảm giác tràn đầy sức sống như cây khô gặp mùa xuân ấy khiến Phương Triệu vô cùng hoang mang. Dù sao thì, y cũng là một lão già đầy thương tích hơn một trăm tuổi, ngón tay cũng không còn vẹn toàn. Cho dù trong thời tận thế, cơ thể y đã có những biến đổi nhất định để tự vệ, thể chất cũng được tăng cường. Nhưng suy cho cùng, y vẫn bị thương tật hành hạ, tuổi tác lại cao, mỗi giây mỗi phút đều giống như một cỗ máy hoạt động quá tải, không thể nào có được trạng thái nhẹ nhõm như thế này.
Ngay lúc Phương Triệu định cảm nhận kỹ hơn một chút, đầu y bỗng đau nhói như bị kim châm. Vô số hình ảnh xa lạ ùa vào não, chen chúc như thể giây tiếp theo sẽ nổ tung.
Cơ thể dần dần nằm trong tầm kiểm soát. Phương Triệu đột ngột mở bừng mắt, ngồi bật dậy thở hổn hển. Cảm giác mệt mỏi vì dùng não quá độ khiến tầm nhìn của y tối sầm trong giây lát, nhưng khi cơn đau đầu dần dịu đi và tầm nhìn hồi phục, Phương Triệu đã nhạy bén nhận ra sự bất thường xung quanh.
Trực giác và khả năng cảm nhận được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử cho phép Phương Triệu không cần nhìn cũng có thể xác định được, rằng y đang ở một nơi xa lạ.
Không đúng!
Đây không phải là một nơi xa lạ!
Trong đầu y hiện lên một hình ảnh, một hình ảnh dường như rất quen thuộc.
Đây là nơi y ở.
Y là Phương Triệu, nhưng cũng không phải là Phương Triệu.
Y đã chết trong cuộc chiến tận thế đó, nhưng bây giờ lại sống lại, sống lại trong thân xác của một người khác cũng tên là Phương Triệu.
Sống lại rồi!
Phương Triệu giơ hai tay lên, nhìn ngắm mười ngón tay lành lặn, trẻ trung, rồi cử động đôi chân có chút mỏi mệt nhưng hoàn toàn không có một vết thương nào.
Đây là một cơ thể trẻ trung và khỏe mạnh!
Trong đầu y không chỉ có ký ức của chính Phương Triệu. Những cảnh tượng trên chiến trường trước lúc lâm chung vẫn rõ mồn một, kinh nghiệm gần trăm năm trốn chạy và chiến đấu đều nằm trọn trong tâm trí. Nhưng đồng thời, y cũng sở hữu cả ký ức của chính cơ thể này.
Chàng trai trẻ này cũng tên là Phương Triệu, mới hai mươi ba tuổi, sắp kết thúc sự nghiệp học hành ở bậc cao đẳng.
Đây cũng là một nhà soạn nhạc trẻ tuổi.
Chỉ tiếc là...
Vừa tốt nghiệp đã bị đá, vừa đi làm đã bị bóc lột. Người bạn thân mà y cứ ngỡ sẽ kề vai sát cánh, cuối cùng lại vì lợi ích mà phản bội, cuỗm sạch thành quả suốt ba tháng trời của y. Dưới những đả kích dồn dập, người này đã chọn một cách để giải quyết triệt để mọi phiền não - đó là tự sát.