Một trận mưa thiên thạch đã mang đến thảm họa diệt thế. Những nguyên tố lạ khiến động vật bị biến dị, hơn nữa, các vi sinh vật vô hình còn gieo rắc vô số dịch bệnh.
Loài người không chỉ phải đối mặt với dịch bệnh của chính mình, mà còn phải chống lại vô số động vật biến dị. Những mối đe dọa hiện hữu khắp nơi, cùng với vô vàn vi sinh vật đột biến khó lòng chống cự, đã khiến cho sự phát triển của nền văn minh không chỉ chững lại, mà còn bị đẩy lùi.
Những đô thị phồn hoa sầm uất nay đã hóa thành phế tích, những mảnh đất màu mỡ trù phú cũng chìm trong địa ngục.
Phương Triệu không còn nhớ rõ mình đã tồn tại và chiến đấu bao lâu trong cái thế giới gần như là ngày tận thế ấy.
Chín mươi mấy năm? Hay đã một trăm năm rồi?
Y không còn nhớ rõ nữa.
Trước ngày tận thế, y vốn là một nhà soạn nhạc khá có tiếng, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến. Ngay vào lúc y chuẩn bị công bố tác phẩm tâm đắc nhất của mình ra thế giới, thì cuộc chiến diệt thế ập đến. Để sinh tồn, y đã phải trải qua những ngày tháng trốn chạy khắp nơi, rồi dần trở thành người dẫn dắt cả một đội quân chiến đấu.
Khi những vùng đất đã mất lần lượt được thu hồi, ngay vào lúc tất cả mọi người đều tin rằng cuộc chiến diệt thế sắp đến hồi kết và một kỷ nguyên thịnh vượng sắp trở lại, thì y lại gục ngã trong bóng tối ngay trước lúc bình minh.
-
“Nếu không có quyết tâm liều chết, trận chiến này nhất định sẽ thất bại.”
“Vậy nên, từ 8 tỷ người trên toàn cầu, giờ chỉ còn lại 80 triệu.”
“Lão Triệu, ông nói xem, chúng ta sẽ thắng chứ?”
“Sẽ.”
“Tôi không sợ chết, chỉ sợ rằng mạng sống của bao nhiêu người vẫn không thể đổi lại được chiến thắng.”
“Sẽ thắng.”
“Vậy thì tốt. Đợi đến ngày chiến thắng, tôi sẽ tìm một nơi, bắt đầu lại cuộc sống chăn thả du mục. Ây dà, nhớ lại trang trại thời thơ ấu, trời xanh, đồng cỏ... Thôi, không nhớ rõ nữa rồi. Lão Triệu, còn ông thì sao? Sau này lại tiếp tục làm nhà soạn nhạc à?”
“Tiếp tục? Tôi chưa từng một lần từ bỏ nó.”
-
Trong đầu Phương Triệu bỗng vang lên đoạn đối thoại năm xưa giữa y và người đồng đội Tô Mục.
Tiếng gào thét của cấp dưới trước lúc lâm chung, tiếng gầm rú của sinh vật biến dị, dường như đều đang dần xa. Cơn đau từ những vết thương tích tụ hàng chục năm và cả vết thương chí mạng cũng tan biến sạch sẽ. Cơ thể y có cảm giác như đang dần hồi phục tri giác.