Chương 8

Khoảnh khắc hai thân hình kề sát nhau, mùi máu tanh và hương lạnh ập vào mũi nam nhân. Hắn ta chưa kịp phản ứng thì môi đã chạm vào vành tai trái của A Mệnh.

Quý Minh Tự nhìn mũi tên sắc lạnh cắm vào vách xe, mục tiêu rõ ràng là mình. Lại nhìn sang nữ tử đang đè lên người mình, từ từ buông tay khỏi eo nàng.

Chỉ là một phen hú vía.

Chưa kịp mở miệng, A Mệnh đã cầm mũi tên xoay người xuống khỏi người hắn ta. Nàng vén rèm xe, ánh mắt khóa chặt vào một hướng trong đám đông.

"Bảo người của ngươi đi xem thử bên đó đi."

Nàng ra vẻ như thể chưa có chuyện gì xảy ra, sắc mặt bình thản, khẽ vén áo choàng rồi ngồi lại vào chỗ cũ ban nãy.

Quý Minh Tự lướt mắt qua tai trái của nàng, nhướng mày: "Võ công của tam công chúa thật lợi hại."

A Mệnh nhắm mắt dưỡng thần, hờ hững nói: "Ngươi cũng thật lắm kẻ thù, ra phố thôi mà cũng có người ám sát."

Quý Minh Tự khẽ cười khẩy: "Tam công chúa nào có khác gì, chẳng qua không biết chuyến hòa thân lần này, ngươi định gả cho ai?"

Một người là chó canh cửa của hoàng đế Nam Ngụy, một người là đứa con bị bỏ rơi của Bắc Nguyên, chẳng ai tốt hơn ai.

Nữ tử không lên tiếng, ánh mắt lạnh nhạt khiến Quý Minh Tự giật mình.

Hắn ta chớp mắt, bàn tay lớn chạm nhẹ vào phần vải bên hông – chỗ vừa nãy bị đầu gối nàng đυ.ng vào.

...

Giờ Mùi, ánh nắng càng thêm gay gắt.

Minh Nguyệt Các nằm ngay trung tâm đại lộ Chu Tước, tòa lầu cao chín tầng, cao tới bốn mươi chín trượng, từ bất cứ nơi nào trong kinh thành đều có thể trông thấy, là nơi lý tưởng để các quan lại quyền quý thưởng cảnh.

Trên xe ngựa gỗ mun treo đầy chuông nhỏ buộc dây đỏ.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, tiếng chuông khẽ ngân, mọi người trước Minh Nguyệt Các quay đầu theo tiếng, chỉ thấy một nữ tử áo xanh đang bước xuống xe.

Khí thế nàng như lưỡi kiếm ẩn mình, đôi mắt như ngọc, khí chất lạnh lẽo, như cây tùng đơn độc mọc lên giữa màn đêm.

Mọi người mang tâm tư khác nhau, đoán nàng là quý nhân nhà nào, sao trước giờ chưa từng gặp qua.

Tóc nữ tử dài và rậm, khác hẳn với kiểu búi tóc thịnh hành ở Nam Ngụy, toàn bộ đều được tết thành từng bím nhỏ, có bím ghim ra sau đầu, có cái lại thả lỏng trước ngực.

Áo choàng xanh lay động trong gió, A Mệnh vịn vào tay Quý Minh Tự để bước xuống xe.

Bầu không khí căng thẳng bị một giọng nói trong trẻo phá vỡ. Hàn Văn Vũ không quan tâm ánh nhìn xung quanh, chạy nhanh đến trước mặt A Mệnh và Quý Minh Tự, cười thi lễ: "Tam công chúa từ Bắc Nguyên xa xôi đến, tại hạ xin được bái kiến."

A Mệnh gật đầu nhẹ một cái: "Ừm."

Trong đám đông vang lên tiếng xì xào: "Đây là công chúa hòa thân sao?"

"Nhìn dáng vẻ kia, không giống đi hòa thân, giống như đến gϊếŧ người thì đúng hơn."

"Nghe nói người dân Bắc Nguyên hung hãn, không ngờ công chúa cũng..."

Tai A Mệnh rất thính, một mũi tên còn chưa lọt vào tầm mắt mà nàng đã phát hiện, huống hồ là những lời bàn tán rõ mồn một này.