"Mùi máu tanh trên người nàng ta khiến chó ngửi cũng phải nôn, chạy hơn vạn dặm từ Bắc Nguyên đến kinh đô Nam Ngụy ta, chứng tỏ đã đến đường cùng, cuối cùng mới nghĩ ra cách hòa thân."
Nam nhân lười nhát tựa vào ghế, đôi mắt phong lưu đầy vẻ khinh bạc.
Ngoại hình xuất sắc, tính tình kiêu ngạo, khắp kinh thành không tìm được người thứ hai quý phái như hắn ta, nên hắn ta thường được hoàng đế triệu vào cung hầu hạ.
Tịch An nhíu mày: "Sao nàng ta dám chắc Nam Ngụy sẽ thu nhận mình? Tuy A Mệnh có mang theo thánh chỉ hòa thân, nhưng danh tiếng gϊếŧ người như ngóe của nàng ta đã khiến các nước lân cận khϊếp sợ, không lý nào hoàng đế lại cho phép nàng ta vào kinh."
Người trên ghế nghịch ngợm ngọc bội bên hông, nhướng mày hỏi: "Ngươi nghĩ hoàng đế triệu nàng ta vào kinh để làm gì?"
Chính là muốn lợi dụng sức mạnh của A Mệnh.
"Ba năm trước, Bắc Nguyên khai chiến với La Tư, một mình A Mệnh chiếm được mười tám thành, mở rộng lãnh thổ Bắc Nguyên ra gấp đôi."
"Đoàn thiết kỵ của nàng ta đi tới đâu, nơi đó máu chảy thành sông, xương chất thành núi."
Tịch An ngập ngừng hỏi: "Nếu đã có sức mạnh như vậy, sao lại bị Bắc Nguyên Khả Hãn truy sát?"
Quý Minh Tự nheo mắt: "Bắc Nguyên Khả Hãn hiện tại là huynh đệ ruột của A Mệnh, ta cũng không rõ tình hình cụ thể, chuyện này để nói sau đi."
Tịch An hiểu ý nên không hỏi thêm, đặt thϊếp mời lên bàn rồi lui ra.
Trên phố, người qua lại thưa thớt, gió mát thổi qua, trong con hẻm vắng lặng chỉ còn tiếng vó ngựa đều đều.
Nam nhân vừa múa đao tên là Y Kỳ, là một tráng hán ba mươi tuổi, làn da ngăm đen, giữa lông mày có vết sẹo hình trăng khuyết, thân hình vạm vỡ, khi vung cánh tay là gân xanh nổi lên, trông uy phong vô cùng.
"Gϊếŧ không?"
Y Kỳ hỏi bằng tiếng Bắc Nguyên, giọng điệu đầy sát khí.
Mười hai kỵ binh tinh nhuệ được tuyển chọn từ chiến trường đã theo A Mệnh ba năm nay. Lần Bắc Nguyên nội chiến này cũng quyết định theo nàng chạy trốn.
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, họ bị hơn vạn quân Bắc Nguyên truy đuổi, giờ đã kiệt sức.
A Mệnh nheo mắt: "Hắn ta vẫn còn có ích, giữ lại đi."
Nghe vậy, Y Kỳ do dự nói: "Người của hắn ta vẫn đang theo dõi chúng ta."
"Quý Minh Tự là con chó trung thành nhất của hoàng đế Nam Ngụy, cũng là bộ mặt của hoàng đế."
A Mệnh cười khinh bỉ: "Bốn năm trước, khi Nam Ngụy xảy ra biến cố, để tỏ lòng trung thành của mình, Quý Minh Tự đã tự tay gϊếŧ cha mình. Chúng ta mới đến đây, phải hành sự cẩn thận."
Y Kỳ còn muốn nói gì đó, nhưng nhận được cái liếc mắt của A Mệnh.
"Tai vách mạch rừng."
Góc phố, lầu các, gánh hàng rong, khắp nơi đều có thám tử của các gia tộc quyền quý của Nam Ngụy.
Lần vào kinh này, sự phòng bị của Nam Ngụy đã quá rõ ràng.