Chương 21

Gặp thương nhân nước La Tư, người nọ liền chuyển sang dùng tiếng La Tư líu lo nói chuyện.

Người La Tư kia tưởng gặp được đồng hương, mừng rỡ đứng bật dậy, đem hết hàng trên tay giao cho người nọ.

Quý Minh Tự thấy người nọ đưa ít bạc hơn bình thường, chắc là có chiết khấu.

Trên đường không nói gì, hai người một trước một sau, khoảng cách không xa không gần, cuối cùng đến lối ra, rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Quý Minh Tự đi theo người nọ, thấy nàng trèo qua bức tường trong hẻm, vào một sân nhà bình thường.

"Đừng nhìn nữa, không có ai phục kích ngươi đâu."

Người đó đá cánh cổng gỉ sét, gọi với vào trong.

Vào đến sân, người đó mới tháo bỏ áo choàng đen nóng bức, tùy tiện vứt trước cửa, mời Quý Minh Tự vào nhà.

Trong nhà vừa mới dọn dẹp xong, trên cái giường đất lạnh có kê một cái bàn nhỏ, đặt một hũ rượu và một cái chén, còn có thịt bò chưa ăn hết, bên cạnh là một đĩa rau xanh nhỏ, ngửi có vẻ cay, không rõ là gì.

Quý Minh Tự tháo mặt nạ, đặt áo lên giường đất.

Trong phòng không có muỗi, hẳn là nàng đã đốt hương xua muỗi.

A Mệnh cúi người rửa sạch máu và mồ hôi trên tay mặt, rồi soi gương lau mặt.

Quý Minh Tự dựa vào cửa nhìn nàng, nhướng mày: "Cái gương thủy tinh đó ngươi lấy từ đâu vậy?"

A Mệnh vừa bôi kem lên mặt vừa đáp: "Lúc ở La Tư, bọn họ buôn bán với Tây Dương, quốc vương muốn lấy lòng ta nên tặng cả mấy xe lớn."

Quý Minh Tự á khẩu.

Nghe đâu sau đó quốc vương nước La Tư cũng bị nàng chém một đao chết luôn.

A Mệnh bôi xong mặt mới lên giường ngồi xếp bằng ăn thịt, hỏi: "Chuyện ta nói với ngươi, suy nghĩ xong chưa?"

Trong phòng thắp không chỉ một ngọn đèn, ánh sáng rất đầy đủ.

Quý Minh Tự nhìn nàng uống sữa nóng, nói: "Hợp tác thì được, nhưng có điều kiện."

A Mệnh: "Ngươi nói đi."

"Không liên quan đến phủ Trung Nghĩa Hầu."

"Được."

Nàng thản nhiên: "Hoàng đế chết chỉ là chuyện sớm muộn, ngươi có thể đòi điều kiện cao hơn, chẳng hạn như quyền lực, danh tiếng và tiền bạc."

Con người chẳng phải đều thích mấy thứ ấy sao.

Quý Minh Tự dựa lưng vào tường, trầm mặc một lúc: "Ngươi thật tự tin."

Lòng người Nam Ngụy phức tạp, đâu có nghèo nàn lạc hậu như La Tư, muốn lật đổ vương triều chẳng khác gì mộng tưởng.

Nếu không phải không còn đường lui, ai muốn hợp tác với nàng?

Giá trị của Quý Minh Tự đã bị hoàng đế bóc lột gần hết, sớm muộn gì cũng bị thanh trừng, con đường sống duy nhất là liên thủ với A Mệnh - kẻ muốn lật đổ Nam Ngụy.