"Nô ɭệ Ba Tư, một trăm lượng."
Những chuyện kiểu này hắn thấy mãi thành quen.
Càng đi vào sâu, địa hình càng nâng cao, có lẽ nối với một lối ra gần phố chính, người xây chỉ đặt một phần chợ ngầm dưới lòng đất để đảm bảo an toàn.
"Thiệp mời yến tiệc Hạ Phong, ba ngàn lượng."
Một đại hán che mặt ngồi bệt trên đất, lạnh lùng rao với người qua lại.
Quý Minh Tự nhướng mày, không ngờ có người thực sự lấy được thiệp yến tiệc Hạ Phong. Đó là yến tiệc của trưởng công chúa Khánh Nguyện.
Chậc chậc.
Tiếp tục đi về phía trước, bên cạnh cột đá có một người mặc áo choàng đen trùm mũ đang ngồi dựa vào tường, thân hình hơi gầy, dưới chân bày mấy cái đầu người và một xác chết nguyên vẹn.
Nhưng điều kỳ lạ là trước quầy hàng ấy lại thật sự có người đang mặc cả.
"Mười lượng bạc, phiền ngài giơ cao đánh khẽ, chỉ là một cái xác thôi, ngài giữ cũng đâu dùng được..."
Người áo đen líu lo nói một tràng "tiếng chim", người mua mặc trường bào đành phải nói: "Ba cái đầu người này giao cho ta cũng được."
Quý Minh Tự thường thấy kẻ này xuất hiện.
Hình như là một y sư quái dị mới xuống núi, chuyên nghiên cứu cơ thể người, thường xuyên tới đây mua xác.
Người đi theo bên cạnh hẳn là gia nhân của người mua, giao dịch xong liền nhét đầu người vào sọt, vác cả cái xác lên vai rời đi.
Quý Minh Tự xem đủ trò vui cũng định đi tiếp, xem phía trước có thứ gì lọt vào mắt không. Nhưng người áo đen gọi hắn lại.
"Muốn nữ nhân không?"
Giọng điệu ấy vừa quen vừa lạ, lại khiến người ta thấy khó chịu, khiến Quý Minh Tự sững bước, một lúc sau mới hỏi: "Có người sống không?"
"Có, hai mươi lượng bạc."
Kẻ kia lười nhác nằm bẹp dưới đất, nói thẳng.
Quý Minh Tự cố gắng tỏ vẻ tức giận: "Nữ nhân gì mà tận hai mươi lượng? Tiên nữ à?"
Giọng điệu căm phẫn ấy khiến mấy thương nhân xung quanh cũng chẳng lấy gì làm lạ.
Đây vốn là chợ đen, hét giá cắt cổ là chuyện thường, tên cao ráo đeo mặt nạ này vừa nhìn đã biết là người có tiền, bị chém giá cũng không lạ.
"Không phải tiên nữ, mà còn hơn cả tiên nữ. Nếu muốn thì theo ta, hôm nay dọn hàng rồi."
Người áo đen buôn xác ngáp một cái, đứng dậy đi thẳng về phía trước.
Quý Minh Tự giả vờ đảo mắt, lững thững theo sau.
Trên đường, người áo đen mua không ít đồ.
"Nam nô nước La Tư này bao nhiêu?"
"Hai mươi lượng bạc."
"Hai mươi lượng, ta lấy, mai tới lấy hàng."
"Tim gan của Hãn Đạt Cáp bao nhiêu?"
"Hai mươi lượng."
"Hai mươi lượng, ta lấy."