Quý Minh Tự gật đầu, bảo Tịch An lui xuống.
Tịch An vừa khuất bóng, từ cửa sổ tầng hai có một bóng người cao gầy nhảy vào.
Quý Minh Tự ngả người ra sau, nhướng mày: "Người Bắc Nguyên các ngươi đều không biết quy củ sao?"
Cáp Đồng phủi bụi trên áo choàng xám, dùng giọng Nam Ngụy cứng nhắc nói: "Ngươi thì biết quy củ? Cuối cùng chẳng phải cũng phải hợp tác với bọn ta sao?"
Ai cũng sa cơ như nhau, giả vờ cái gì chứ.
Cáp Đồng rủa thầm, đặt bức thư lên bàn rồi lại leo cửa sổ rời đi.
Quý Minh Tự chẳng buồn để ý.
Một lúc sau, Tịch An gõ cửa vào, bẩm báo: "Điện hạ, sắp đến giờ rồi."
Quý Minh Tự xử lý xong công việc, dặn dò: "Trong thời gian này, không được để ai biết ta rời khỏi đây."
Người ngoài cứ tưởng hắn quanh năm say xỉn, nào hay Túy Xuân Lâu chỉ là bình phong, việc quan trọng hắn chưa bao giờ làm ở đây.
"Nhưng... ngài chắc chắn điểm hẹn là Đào Hoa Ngô sao? Chỗ đó phức tạp, lỡ bị nhận ra..."
Quý Minh Tự đã tắm xong, thay bộ y phục đen hòa vào bóng tối, đội mặt nạ bạc che mặt, dưới ánh mắt Tịch An, hắn hóa thành tàn ảnh lướt qua cửa sổ.
Tịch An đành nuốt lời muốn nói trở lại.
-
Đêm xuống, kinh thành rực rỡ ánh đèn, phố lớn men theo sông Khúc Khánh, dòng sông rộng lớn, thuyền hoa qua lại, ca nữ ca hát, đèn hoa trôi lững lờ, nhiều tờ giấy ghi thơ văn cũng được thả theo dòng.
Gió đêm dịu nhẹ lướt qua mặt, Quý Minh Tự đi trong hẻm nhỏ, rẽ trái rẽ phải, mất chừng hai khắc mới tới Đào Hoa Ngô.
Đào Hoa Ngô ẩn mình trong một khu tứ hợp viện cũ, hắn leo tường vào, trước cửa có một ông lão đang hút thuốc, lập tức cất giọng khàn đυ.c, đưa điếu thuốc ra chặn đường: "Đồ đâu?"
Quý Minh Tự ném tấm thẻ gỗ qua, ông lão mới chịu cho vào.
Nhà đất nhìn thô sơ, thực chất bên trong là cả một thế giới khác, phía dưới căn hầm cạnh kệ gỗ là chợ đen ngầm, người xây dựng dùng đá đυ.c cả khu đất để đảm bảo an toàn.
Bước xuống hầm, không khí lập tức nặng nề, nhưng vẫn có gió lưu thông, chứng tỏ gần lối ra.
Không gian rộng lớn như đại đạo trung tâm, vô số ánh đèn sáng lên, ở đây đèn không dùng dầu rẻ tiền, nên sáng hơn bên ngoài một chút.
Nhiều cột đá chống đỡ không gian, đảm bảo không sập đổ.
Hai bên đường có nhiều bà lão ngồi "bán hàng", thấy người qua mới lười biếng ngước mắt rao: "Trẻ sơ sinh chết vì khó sinh mới được một canh giờ, năm mươi lượng."