Chương 17

Nàng ghét nhất ánh mắt đó.

Đôi mắt khát máu của nàng lướt qua Tiêu Văn Thích, giữa chân mày hiện lên vài phần tà khí, như một lời cảnh cáo.

Sắc mặt Tiêu Văn Thích tối sầm, bàn tay lớn nắm chặt chuôi đao bên hông.

Chợt thanh âm thông báo của Phúc Sinh vang lên cao vυ"t, the thé.

"Tam công chúa Bắc Nguyên đến yết kiến, mang theo điềm lành, số mệnh trời định... nguyện chúc hai nước thắt chặt quan hệ, kết tình hữu hảo bền vững muôn đời...."

Hoàng thất Nam Ngụy họ Ngô. Hoàng đế hiện tại là Ngô Bỉnh Khôn, con cháu thưa thớt, dưới gối chỉ có Thái tử và Tam hoàng tử sống qua tuổi trưởng thành, Nhị hoàng tử mất sớm vì bệnh, còn chưa đến độ nhược quán.

Còn lại là Bát hoàng tử mới 11 tuổi và các công chúa.

Thái tử có thê có thϊếp, hai năm trước sinh được hoàng tôn.

Tam hoàng tử cũng chính là Tuyên Vương đã lập phủ riêng, thích nuôi mèo chăm chó, chẳng có thành tựu gì trong chính sự, vì thế hoàng đế liên tiếp mai mối nhưng đều thất bại.

Trong điện chỉ lác đác vài quan viên lễ bộ đứng đó, Kim Ngô Vệ âm thầm theo dõi, trên cao có hoàng đế mặc long bào vàng sáng chói ngồi trên long ỷ.

Điện Thái Hòa nhìn qua vắng vẻ, thực chất đã bị phong tỏa kín mít.

Một tấm lưới vô hình mang đầy sát ý đang dần bao phủ lấy nàng.

A Mệnh trơ mắt nhìn mình từng bước bước vào tâm lưới ấy, xoáy nước số mệnh cuốn lấy toàn thân nàng.

Hoàng đế gần 60 tuổi cười hiền lành, nhưng trong mắt lại lóe ánh sáng.

A Mệnh nhìn lão hoàng đế đang mỉm cười, sắc mặt không đổi, nhẹ vén áo quỳ xuống.

"Tam hoàng nữ Bắc Nguyên, Triệt Căn Tát Nhân A Mệnh Bố Hòa đến yết kiến. Tham kiến thiên tử Đại Ngụy, nguyện hai nước... Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Na Mộc nghiến răng, mắt đỏ hoe quỳ xuống theo.

Bọn họ vốn là những con chim ưng tự do tung bay trên thảo nguyên, lẽ ra không nên cúi đầu để bị bẽ gãy đôi cánh.

Hoàng đế chỉ nói vài câu tượng trưng, Thái tử, Tuyên Vương và Bát hoàng tử trốn sau rèm châu, có vẻ không muốn gặp mặt nàng.

"Nam Ngụy vốn hiếu khách, mấy đứa con của trẫm không nên thân, nếu công chúa muốn chọn phò mã, chi bằng cứ xem xét các công tử trong kinh thành thử..."

Con cháu hoàng thất quý giá, sao có thể trói chặt với một con cờ như nàng?

A Mệnh nghe ra ý tứ ẩn sau đó, ánh mắt vẫn bình lặng như giếng cổ, khiến trong lòng hoàng đế run rẩy.

Một lúc sau, Tiêu Văn Thích ra lệnh đưa nàng rời điện.

Dưới ánh nắng gắt, một nam một nữ đối mặt, đối phương liếc qua gương mặt gầy gò của nàng, khinh thường nói: "Nghe nói Tam điện hạ trời sinh thần lực, chi bằng hôm nay cho mọi người mở rộng tầm mắt một phen?"