Chỉ có đối đầu công khai mới khiến lão hoàng đế yên tâm, đây là cách an toàn nhất, cũng là thông minh nhất.
A Mệnh cúi đầu nhìn hắn.
Sau đó bóp cằm hắn, ngay khi hắn còn chưa phản ứng, nàng đấm một cú thật mạnh vào quai hàm hắn.
Hắn không rên lấy một tiếng, nhưng hàm và khóe miệng đã bầm tím, đủ rõ ràng để người khác nhìn thấy.
A Mệnh lau máu bên môi nam nhân, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, nàng chấm một chút máu vào nắm đấm của mình.
Xong xuôi, nàng mới xoay người rời khỏi con hẻm.
Còn Quý Minh Tự, hắn đưa tay chạm lên khóe môi mình.
Mới vừa rồi, hình như có thứ gì đó mềm mại rơi xuống nơi này.
-
Ngày hôm sau, Quý Minh Tự với vết bầm ở quai hàm nghênh ngang đi khắp phố. Chưa đến nửa ngày, chuyện A Mệnh nổi giận đánh Quý Minh Tự đã lan ra khắp nơi, người trong triều và thế gia đều đóng cửa bàn tán rôm rả.
Vì chuyện này, hoàng đế đành phải triệu A Mệnh đến sớm hơn dự kiến.
Theo lễ nghi Nam Ngụy, trước khi bái kiến thánh thượng, công chúa hòa thân phải được Lễ Bộ dạy lễ nghi, chờ đến khi mọi thứ chỉnh tề mới có thể vào cung.
Na Mộc hừ lạnh: "Chỉ bọn họ mới lắm quy củ như vậy, hoàng thất chẳng có bản lĩnh gì, chỉ giỏi bày vẽ."
Nàng ấy dùng thân phận thị nữ của A Mệnh để cùng vào cung, còn Y Kỳ và những người khác vì nhìn quá hung tợn nên phải ở lại dịch quán.
A Mệnh ngồi trong kiệu đến đón mình: "Lễ Bộ Nam Ngụy chắc chuẩn bị không ít người phiên dịch rồi."
Na Mộc nghe vậy, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Nàng ấy là nữ tử duy nhất trong mười hai thiết kỵ, nếu nói Y Kỳ mạnh nhất, Cáp Đồng giỏi tình báo nhất, thì Na Mộc giỏi bắn cung và có thị lực hơn người.
A Mệnh rảnh rỗi, tiện tay nghịch búi tóc nhỏ trên đầu Na Mộc.
Na Mộc lập tức che đầu, không cho nàng sờ.
Cứ thế trôi qua chừng hai khắc, đoàn người tiến vào hoàng cung.
Nhưng kiệu chỉ dừng ở cổng, đoạn đường còn lại đến điện Thái Hòa phải tự đi bộ.
Sắc mặt Na Mộc nghiêm túc, ngoan ngoãn đi theo sau A Mệnh.
Phía đối diện có một đoàn người đi tới.
Phụ nhân ngồi trên kiệu sang trọng quý phái, dáng vẻ đầy uy nghiêm, khi sắp lướt qua A Mệnh và đoàn tùy tùng thì Khánh Nguyện bỗng giơ tay ra: "Khoan đã."
Thái giám khiêng kiệu lập tức dừng lại.
Hôm qua A Mệnh không gặp Trưởng công chúa Khánh Nguyện trong yến tiệc, nhưng nàng mơ hồ đoán ra được.
Hôm qua hoàng đế gây chuyện trên địa bàn của bà, có lẽ đã khiến bà không vui.
"Ngươi là Tam công chúa của Bắc Nguyên?"
Ánh mắt phụ nhân trầm lặng, trong đôi mắt từng trải của bà chợt vụt qua tia sáng, bà nhìn A Mệnh, mỉm cười hòa nhã.