Chương 14

Hoàng đế không tin hắn ta, luôn âm thầm giám sát hắn ta.

A Mệnh không nói gì, trả lại ngọc bội cho hắn ta, nói thẳng: "Ta cần một đối tượng hòa thân."

"Nhưng ta không cần." Quý Minh Tự xoa cằm, giả vờ kinh ngạc: "Đừng nói là công chúa thật sự nhìn trúng mặt ta đó nha?"

Chưa đợi A Mệnh mở miệng, hắn ta lại giả vờ cảm thán: "Hầy, gương mặt ta sinh ra là để khiến các thiếu nữ khắp kinh thành phải..."

"Hoàng đế là kẻ thù gϊếŧ cha của ngươi, ngươi muốn báo thù không?"

A Mệnh lạnh lùng nhìn lại, cắt ngang lời hắn ta.

Quý Minh Tự lập tức im bặt, sắc mặt lạnh lại: "Làm sao ngươi biết?"

Hai năm trước, Nam Ngụy xảy ra biến cố. Vì bảo vệ cả phủ Trung Nghĩa Hầu và thể hiện lòng trung thành với triều đình, xóa bỏ nghi kỵ với Trung Nghĩa Hầu, cha của Quý Minh Tự đành diễn một vở kịch khiến thiên hạ lầm tưởng hắn ta tự tay gϊếŧ cha.

Nhưng hung thủ thực sự và kẻ chủ mưu lại là hoàng đế.

Trong triều, Quý Minh Tự hành sự như đi trên băng mỏng, chỉ có thể giả vờ như không biết gì, tiếp tục làm việc cho hoàng đế.

Nhưng hoàng đế cần một thanh đao, một thanh đao sắc bén vô tình hơn cả Quý Minh Tự.

Nên ông ta chọn A Mệnh, mới dẫn đến hàng loạt biến cố kể từ khi nàng vào kinh.

Thấy khí thế của hắn ta thay đổi hoàn toàn, nữ tử bật cười khẽ, đưa tay che mắt cười nhạo: "Bọn người Nam Ngụy các ngươi đúng là tự cho mình thông minh, cứ tưởng người khác không biết gì cả."

Hai năm trước, khi vẫn còn là Thái tử Bắc Nguyên, A Mệnh có ý định thôn tính Nam Ngụy nên đã cử rất nhiều gián điệp vào kinh thành Nam Ngụy.

Bao gồm cả nhiều triều thần hiện nay ở Nam Ngụy, đều từng giao dịch với Bắc Nguyên.

Nàng muốn biết vài chuyện thì chẳng có gì khó.

Quý Minh Tự cười lạnh: "Ngươi là người thông minh, người thông minh sẽ không đi cùng đường với kẻ liều mạng."

Phủ Trung Nghĩa Hầu của hắn ta giờ chỉ còn một già một trẻ, chết cũng chẳng ai để ý, nhưng A Mệnh xuất thân từ Bắc Nguyên, nếu dụng tâm kinh doanh, vẫn còn cơ hội xoay chuyển.

Hắn ta không đoán được ý đồ của nàng.

A Mệnh cười khẩy: "Kẻ liều mạng? Ta chẳng thấy kẻ liều mạng nào cả, chỉ thấy một con chó hoang cụp đuôi, đang cố gắng xin một miếng ăn từ chủ nhân thôi."

Quý Minh Tự không phản ứng gì, cụp mắt, né tránh ánh nhìn dò xét của nàng.

A Mệnh liếc nhìn ra ngoài ngõ: "Nếu ngươi thật lòng, chúng ta hẹn ngày khác nói tiếp, hiện giờ tai mắt quá nhiều."

Quý Minh Tự chỉ vào môi mình, nhướng mày: "Ta và ngươi gây gổ trong yến tiệc, sau đó ta đi ra ngoài tỉnh rượu thì bị ngươi đánh cho một trận, từ nay hai ta kết oán, ta cứ muốn ngáng chân ngươi, còn ngươi thì không ngần ngại, thường xuyên mách tội ta với hoàng đế."