Chương 13

Quý Minh Tự chau mày, trong mắt lóe lên tia sát khí: "A Mệnh?"

Ánh trăng trắng nhợt chiếu lên cằm hắn ta, A Mệnh ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, nhíu mày hỏi: "Ngươi say rồi?"

"Không."

Hắn ta rất hiếm khi say.

Từ sau khi cha chết, dù cho có uống bao nhiêu cũng không say.

Trời ở kinh thành quá lạnh, luôn khiến người ta tỉnh táo.

"Đi còn không vững, còn nói là chưa say?"

A Mệnh vừa nói vừa quan sát hắn ta, nhanh chóng phát hiện trên nắm đấm của hắn ta có dính máu, hẳn là vì khi nãy đã tranh chấp với người khác trong yến tiệc.

Quý Minh Tự thấy nàng như vậy, biết nàng không định gϊếŧ mình, cười khẩy: "Chẳng lẽ Tam công chúa si mê ta thật à? Lại còn theo dõi ta nữa, định làm gì ta sao?"

Xưa nay miệng lưỡi Quý Minh Tự vốn luôn trơn tru.

A Mệnh ngừng tay: "Ta có thể đánh chết ngươi đấy."

Nam tử bị ánh mắt nàng khóa chặt, vô thức quay mặt đi không dám nói thêm, ánh mắt liếc thấy tay nàng trượt từ cổ mình xuống, tim không nhịn được mà run lên.

"Nhưng trước đó, ta muốn nói với ngươi một chuyện."

Dường như nhìn ra hắn ta đang căng thẳng, A Mệnh buông tay, giọng cũng dịu lại.

Quý Minh Tự chăm chú nhìn đầu ngón tay nàng, tim đập loạn nhịp, men rượu tỉnh táo lại đôi chút. Xét đến sức mạnh của hai bên không cân xứng, hắn ta dứt khoát ngồi bệt xuống tường, giả vờ ra dáng kẻ lười biếng vô lại.

"Ta biết ngươi giỏi ngụy trang, giờ phủ Trung Nghĩa Hầu đã suy tàn, ngươi vì sống sót mà phải làm chó cho hoàng đế."

Nàng đứng trên cao, cúi đầu nhìn hắn ta nói.

Ánh mắt Quý Minh Tự dao động: "Rốt cuộc ngươi muốn gì?"

A Mệnh vừa định nói, trong mắt chợt lóe lên sát khí, quát lạnh: "Ra đây!"

Kẻ đang ẩn nấp không chút do dự bỏ chạy ra khỏi hẻm, mặt A Mệnh không đổi sắc, rút dao găm bên hông, tiện tay phóng một cú, lưỡi dao liền lao thẳng vào kẻ nọ.

Quý Minh Tự dựa vào tường, chỉ nghe "phập" một tiếng.

Hắn ta nghiêng đầu nhìn sang, huýt sáo: "Công chúa phóng chuẩn quá!"

Trúng ngay tim, chết tại chỗ.

A Mệnh bước đến lục soát người kẻ nọ, không ngoài dự đoán, lại tìm thấy một miếng ngọc bội.

Nàng lấy ngọc bội hôm trước trên người tên hạ nhân ra, so sánh hai cái với nhau.

Quý Minh Tự thấy nàng xem xét cẩn thận, biết là giấu không được, liền tháo ngọc bội bên hông ném cho nàng.

"Ngươi đoán đúng rồi, hoa văn trên này giống hệt nhau."

Hắn ta lười biếng nói, dựa vào tường, trông vẫn thong dong như cũ.

Chỉ là chất ngọc khác nhau, hoa văn có chút khác, nhưng đều là người của hoàng đế.