Chương 12

Y Kỳ thở phào: "Cũng may tướng quân phản ứng nhanh, nhét con dao nhỏ đó vào tay tên hạ nhân kia."

Lúc nãy Cáp Đồng quan sát Minh Nguyệt Các, chỉ nhớ mang máng có một tên hạ nhân lao về phía tướng quân, rồi bị tướng quân gϊếŧ chết.

Hắn bừng tỉnh: "Thì ra con dao đó là do ngài nhét vào tay hắn ta."

Như vậy thì ai nhìn vào cũng sẽ cho rằng tên hạ nhân đó định mưu sát tướng quân, tướng quân chỉ tự vệ chính đáng.

Y Kỳ thở phảo nhẹ nhõm: "Khi người hầu đó tiếp cận tướng quân, mặt mày tái nhợt như sắp chết, chắc là muốn vu oan giá họa."

Một lúc sau, yến tiệc bắt đầu như bình thường.

Các tiểu thư quyền quý rất nhanh đã quên hết chuyện vừa rồi, họ rót rượu cho nhau, chơi trò phạt rượu với mấy vị công tử, có người đoan trang giữ mình, có người lại phóng khoáng thoải mái.

A Mệnh ngồi trong đó, không uống một giọt rượu nào.

Có một công tử mặc hoa phục muốn đến làm quen, nhưng bị ánh mắt lạnh nhạt của nàng liếc qua, lập tức lúng túng không dám bước tiếp.

"Nàng ta nhìn ta kìa."

"Mẹ nó, tiểu cô nương này cũng quái dị quá rồi."

Y Kỳ và Cáp Đồng đã sớm lui xuống, ẩn thân trong bóng tối quan sát tình hình của người Nam Ngụy. Còn A Mệnh thì ngồi thẳng người trong buổi tiệc, sống lưng thẳng tắp như tùng, chẳng khác nào một bức tượng đá.

Chỉ đến khi thấy một bóng người rời đi, nàng mới phủi áo đứng dậy, thong thả bước theo.

Trong Minh Nguyệt Các, hơi nước lượn lờ, trưởng công chúa Khánh Nguyện đã rời đi tự lúc nào, chỉ còn lại đám thiếu niên và quan lại trẻ tuổi đang tiệc tùng tại đó.

Không ai chú ý đến hành tung của nàng.

-

Trời tối, tiếng ồn ào nhỏ dần.

Trong một con hẻm nhỏ, một nam một nữ chạm mặt nhau.

Hơi thở của nam nhân nồng nặc mùi rượu, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo. Dưới ánh trăng, làn da trắng bệch của hắn ta lộ ra vẻ yếu đuối, ngũ quan tinh tế mang chút lười nhác.

Xung quanh không một bóng người, chỉ có một con chó hoang kẹp đuôi lén lút chạy qua bên tường.

Nghe tiếng động sau lưng, hắn ta xoay người né đòn tấn công, nhưng giây tiếp theo cổ tay bị bóp đến mức tưởng như gãy vụn, "Rầm" một tiếng, hắn ta bị ném mạnh vào tường.

Vừa đứng vững định phản kích thì nghe nàng gọi: "Quý Minh Tự."

Hắn ta nghe ra chất giọng Nam Ngụy còn hơi cứng nhắc kia. A Mệnh nói tiếng Bắc Nguyên rất dễ nghe, giọng nàng thanh lãnh như ngọc, dứt khoát rõ ràng, nhưng khi nói tiếng Nam Ngụy thì luôn có vẻ không hòa hợp.