Nữ tử dùng mũi chân lật ngửa thi thể đang nằm trong vũng máu lên, lúc này mọi người mới nhìn thấy trong tay thi thể ấy đang nắm một con dao găm chỉ to cỡ bàn tay, nếu không quan sát kỹ thì hoàn toàn không thể phát hiện được.
Sắc mặt của Quý Minh Tự thay đổi, nụ cười yêu mị tươi sáng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, trở nên bình thản, nhưng A Mệnh nhìn hắn, cứ có cảm giác hắn hận không thể xé xác mình ra mà ăn tươi nuốt sống.
Sói trên thảo nguyên luôn đi theo bầy, nếu gặp phải người đơn độc, chúng sẽ không do dự mà nhào tới, cắn nuốt máu thịt của người đó.
Ánh mắt chúng lạnh lẽo, nhe răng trợn mắt, lại đặc biệt thù dai.
A Mệnh cảm thấy con sói ác độc Quý Minh Tự này, e là đã hận nàng thấu xương rồi.
Nàng mỉm cười vui vẻ: "Nhờ phúc của ngài, ta không sao cả."
Bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu.
Ngay cả những tiểu thư ngây thơ nhất cũng cảm nhận được, vị công tử Quý gia này dường như có xích mích với Tam công chúa Bắc Nguyên kia.
Trên lầu ba, Khánh Nguyện nhìn cuộc giằng co của hai người rất rõ ràng.
Bà cười nói: "Vị Tam công chúa này đúng là lanh lợi thật."
Bà quay sang nói với Lý chưởng giáo: "Ngươi xuống xem thử đi, chỉ là chết một tên tay sai thôi."
Về phần là tay sai của ai, chủ tớ hai người liếc nhìn nhau.
Khánh Nguyện thản nhiên xoa xoa vết vàng sáng trên tay áo, Lý chưởng giáo khẽ gật đầu, rồi vội vàng đi xuống.
Lý chưởng giáo đứng giữa bậc thang, từ trên cao nhìn xuống mọi người: "Tam công chúa từ phương xa đến, hẳn là đã bị kinh hãi, Trưởng công chúa lệnh cho ta truyền chỉ: Nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại công đạo cho Tam công chúa."
Quý Minh Tự nghe vậy, biết rằng thời cơ ra tay đã mất, bèn xoay người lên lầu hai.
Hắn đã hoàn thành mọi chỉ thị của hoàng đế.
Từ nay về sau, hắn và A Mệnh xem như không còn liên quan gì nữa.
Cơn sóng gió gϊếŧ người trong yến tiệc vô tình để lộ ra mũi nhọn tranh đấu trong triều đình, mọi người nhìn nhau một hồi, đều thức thời không đến gần A Mệnh nữa.
Cáp Đồng khẽ hỏi: "Tướng quân, xảy ra chuyện gì vậy?"
Vừa nãy hắn không có mặt ở đây.
Sắc mặt Y Kỳ âm trầm: "Bọn man di Nam Ngụy này tâm cơ sâu xa, suýt nữa là khiến tướng quân mang tội gϊếŧ người rồi."
Cáp Đồng nhướng mày.
A Mệnh xoa xoa miếng ngọc bội lấy được từ thi thể, thầm nghĩ, một núi không thể có hai hổ, cuộc tranh đấu giữa hoàng đế và Trưởng công chúa càng lúc càng gay gắt rồi.