Lần tiếp theo bước vào cung Phượng Tê, Triệu Bảo Tông chuẩn bị tâm lý tốt hơn lần trước rất nhiều. Nàng suy nghĩ rất lâu, nếu Văn Thư ty không đáng tin thì Hôi Vũ Vệ chính là lực lượng duy nhất nàng có thể sử dụng, muốn khiến Kha Kiền dẫn dắt Hôi Vũ Vệ thần phục, quan trọng nhất vẫn là phải đối tốt với Cố Từ.
Ngoài ra, nàng còn một bí mật không thể nói ra - không ai biết cách kết bè kết cánh bằng Cố Từ, cũng chẳng ai biết cách ly gián chia rẽ hơn hắn. Nếu thật sự các ty trong triều lén lút cấu kết với nhau thì người duy nhất có thể cắt đứt mối liên kết đó, cũng chỉ có Cố Từ mới làm được.
Nàng bước vào tẩm điện, lần này không thấy Cố Từ nằm trên ghế lim dim như thường lệ, cũng chẳng rõ hắn đã đi đâu. Tẩm điện trống không, nàng cho tất cả người hầu lui xuống, tự mình đi tìm, tìm cả nửa ngày, cuối cùng cũng thấy Cố Từ ở đình nghỉ mát cạnh hồ cho cá ăn, Kha Kiền đứng một bên, như đang trò chuyện cùng hắn.
Nàng không lập tức bước tới, mà đứng tại chỗ nhìn từ xa nhìn một hồi.
Vẻ mặt Cố Từ vừa lạnh lùng vừa cứng nhắc, luôn có vẻ mỏi mệt khó nói thành lời, giống như đã mấy ngày không ngủ. Những lần trước đến, hắn cũng mang dáng vẻ uể oải như vậy, không có tinh thần, Triệu Bảo Tông bất giác nghĩ, có lẽ nên để hắn vận động nhiều hơn, vui vẻ hơn một chút chăng?
Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Cố Từ bỗng nâng lên, trực tiếp nhìn về phía nàng.
Triệu Bảo Tông giật mình, cũng không rõ vì sao lại thấy chột dạ như kẻ rình trộm bị bắt quả tang. Nàng gượng cười mấy tiếng, bước tới: "Hôm nay ra ngoài phơi nắng à?"
"Bẩm bệ hạ, là bị kéo ra phơi nắng." Cố Từ nhàn nhạt đáp.
Triệu Bảo Tông liếc Kha Kiền một cái, thấy hắn cũng khổ sở gật đầu. Xem ra hôm nay Cố Từ ra ngoài không phải tự nguyện, mà là do Kha Kiền vừa khuyên vừa ép, kéo hắn ra khỏi phòng.
"Phơi nắng rất tốt, có lợi cho sức khỏe." Triệu Bảo Tông gật đầu, hờ hững nói vài câu, rồi ngồi xuống đối diện Cố Từ: "Ban ngày ngươi toàn ngủ, ban đêm cũng ngủ, làm sao không mệt cho được?"
Lời này vừa dứt, mặt Kha Kiền liền biến sắc, ra hiệu bảo nàng im lặng.
Triệu Bảo Tông mờ mịt - nàng nói sai gì sao?
Hồi lâu sau, Cố Từ mới nhàn nhạt lên tiếng: "Ban đêm thần không ngủ được."
"Không ngủ được?" Triệu Bảo Tông kinh ngạc: "Sao lại không ngủ được? Mất ngủ à? Hay mộng mị? Đã dùng thuốc an thần chưa? Có đốt hương tĩnh tâm không?"
"Thử hết rồi, đều vô dụng." Kha Kiền thấp giọng đáp: "Mỗi đêm khi chủ tử chìm vào giấc ngủ, nhiều lắm chỉ ngủ được đến giờ Sửu thì tỉnh, sau đó thì không thể ngủ lại được nữa. Cứ thế mở mắt đến sáng, ban ngày lại càng thêm mệt mỏi, chỉ có thể chợp mắt một lúc, nhưng cũng ngủ không sâu giấc. Y ty nói ngày đêm đảo lộn, khó vào giấc cực kỳ có hại cho thân thể, nhưng thuốc thang hay hương liệu cũng không cải thiện được."
Chẳng trách Cố Từ lúc nào cũng mang dáng vẻ bơ phờ như vậy. Triệu Bảo Tông trầm tư: "Vậy chi bằng ban ngày vận động nhiều hơn, mệt rồi tự khắc sẽ ngủ được."
"Thần không muốn vận động, mong bệ hạ đừng bận tâm." Cố Từ thoáng mất kiên nhẫn, nói qua loa, rồi nhắm mắt không nhìn nàng nữa.
"Không vận động sao được?" Triệu Bảo Tông kiên quyết kéo vai Cố Từ muốn hắn đứng dậy: "Vận động nhiều mới tốt cho sức khỏe, vừa hay dạo trước trẫm học được một bộ quyền pháp dưỡng sinh, đánh xong đổ chút mồ hôi, có thể giải toả mệt mỏi!"
Cố Từ bất đắc dĩ đứng dậy, phiền không thắng phiền, vẻ mặt bực bội xem Triệu Bảo Tông bắt đầu đánh quyền. Quyền pháp chậm rãi, trái lại cũng chẳng mệt gì cả, động tác của Triệu Bảo Tông cũng không chuẩn, tư thế kéo dãn thân thể bị nàng làm thành tư thế đại bàng giương cánh, chẳng ra gì cả, thật sự không thể nhìn nổi.
Cố Từ là người từng luyện võ, nhìn một hồi thì thấy khó chịu. Bộ quyền pháp dưỡng sinh này hắn từng học qua, năm xưa hắn ở núi Thanh Minh thường cùng sư huynh sư đệ luyện tập, vì vậy hắn càng cảm thấy khó chịu hơn – tại sao động tác đơn giản như vậy lại bị Triệu Bảo Tông làm cho vặn vẹo như thế?
Triệu Bảo Tông quay đầu, thấy hắn đứng bất động nên gọi: "Cố Từ, ngươi cũng thử xem, không khó đâu, trẫm có thể dạy ngươi."
Dạy? Cố Từ nén tiếng thở dài, hít một hơi thật sâu, đi tới bên cạnh nàng, làm động tác khởi đầu.
Triệu Bảo Tông nghiêng đầu nhìn lại, cả người lập tức cứng đờ.
Tĩnh thủy lưu thâm, đạo pháp tự nhiên, bộ quyền pháp dưỡng sinh này lấy âm dương ngũ hành làm nền tảng, nhìn qua thì có vẻ chậm rãi, thực tế lại rất thong thả, nhịp nhàng, hít thở đều đặn. Cố Từ đứng vững, đôi chân như rễ cây cắm vào đất, không chút dao động, còn tay hắn khi lên xuống từng động tác đều có độ cong nhẹ nhàng, như gió mát nước chảy, không để lại dấu vết. Hắn đánh bộ quyền này, thay vì nói là học, thực chất chính là một màn trình diễn tiêu chuẩn.
Nhìn lại đôi chân loạng choạng của mình, cùng cánh tay cứng đờ co duỗi – Triệu Bảo Tông dù có tự tin đến đâu, cũng cảm thấy xấu hổ.
Cố Từ liếc mắt, lạnh lùng mở miệng: "Không khó, thần có thể dạy."
Triệu Bảo Tông bĩu môi, nghiến răng, không nói lời nào mà làm theo. Dù là hoàng đế, nàng cũng không dám để Cố Từ dạy động tác cho mình, người có tài là thầy, chi bằng theo Cố Từ sửa lại động tác của mình.
"Dừng lại." Cố Từ dừng lại động tác của nàng, sau đó như một thầy giáo, đặt tay lên vai Triệu Bảo Tông và ấn xuống: "Ngồi thấp xuống."
Triệu Bảo Tông ngồi xuống vài tấc, lập tức cảm thấy không thể tiếp tục được: "Không được, không được, không thể thấp hơn nữa."
"Vậy thì luyện đi, bộ quyền này không phải chỉ có vung tay đá chân." Cố Từ buông một câu rồi định quay lại ngồi tiếp, tiếp tục nghỉ ngơi.
"Ai mà có thể luyện được tư thế ngồi xổm sâu như vậy?" Triệu Bảo Tông nâng giọng, không phục nói: "Chân của trẫm là thịt, không phải làm bằng thép, sao có thể muốn cong thế nào thì cong thế ấy?"
Cố Từ quay đầu liếc nhìn nàng một cái rồi quay lại bên cạnh nàng, vào tư thế đứng tấn tiêu chuẩn. Triệu Bảo Tông liếc mắt nhìn, ngay sau đó nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Cố Từ: "Thần có thể."
"Đến đi! Trẫm muốn xem ngươi có thể chịu đựng được bao lâu!" Nàng khıêυ khí©h cười lạnh một tiếng, rồi nghiến răng cố gắng giữ tư thế ngồi xổm.
Chân nàng mỏi đến mức khó chịu, nhưng nhìn Cố Từ không có biểu cảm gì, dường như thật sự không cảm thấy đau chút nào. Không lâu sau, Triệu Bảo Tông đột nhiên thả lỏng, tay chống lên đầu gối, nhưng vẫn đứng đối diện với Cố Từ: "Nếu ngươi có thể duy trì được thời gian một khắc, ngày mai trẫm sẽ nhận ngươi làm thầy!"
Cố Từ liếc nàng một cái, tư thế đứng tấn của hắn vẫn vững vàng, không có chút dao động nào.
Kha Kiền cứ nhìn qua nhìn lại, cũng không hiểu sao hai người này lại đột nhiên cãi nhau. Triệu Bảo Tông vẫy tay gọi hắn, hắn bèn khéo léo mang một chiếc ghế lại, Triệu Bảo Tông ngồi thẳng đối diện với Cố Từ, cứ vậy nhìn hắn giữ tư thế đứng tấn, ung dung đợi hắn bỏ cuộc nhận thua.
Sau đó, nửa giờ trôi qua.
Bốn khắc sau, Cố Từ vẫn giữ vững tư thế đứng tấn, sắc mặt bình tĩnh, thậm chí còn nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng Triệu Bảo Tông thì không thể ngồi yên - đừng nói là ngồi xổm như thế, ngay cả ngồi trên ghế suốt nửa giờ, nàng đã bắt đầu thấy đau lưng mỏi cổ rồi.
Lần đầu tiên trong đời muốn làm thầy người khác, ai ngờ lại tự làm mình bẽ mặt.
Nàng bình tĩnh đứng dậy: "Được rồi, đứng lên đi."
Cố Từ từ từ mở mắt, vẻ mặt bình thản nhìn nàng.
"Ngày mai trẫm sẽ tới đây, lại luyện bộ quyền này thêm một chút." Triệu Bảo Tông quay đầu, sắc mặt bình tĩnh, cố gắng lấy lại chút thể diện cuối cùng của mình: "Ngươi ôn lại bộ quyền này đi, đừng dạy sai người khác."
Sắc mặt Cố Từ không đổi, đứng thẳng người, chắp tay: "Thần lĩnh chỉ."
Lúc nãy Triệu Bảo Tông đến một mình, giờ lại đi một mình, nhìn bước chân có vẻ nhanh hơn nhiều. Kha Kiền mơ màng nhìn theo bóng lưng nàng, thật sự nghĩ mãi không ra - ngài ấy đến đây làm gì?
Hình như không nhắc gì đến việc khoa cử, cũng không nhắc đến việc Cố Thôi?
Kha Kiền là người luôn thẳng thắn, cuối cùng cũng có một lúc sáng suốt, nghĩ mãi mới nhận ra – chẳng lẽ bệ hạ xấu hổ, quên mất chuyện chính rồi?
Nhìn lại Cố Từ, dù đã bị quấy rối như vậy, hắn lại quay về ngồi vào vị trí cũ, nhưng mắt lại mở to nhìn phong cảnh, không còn vẻ mặt mệt mỏi trước. Thấy vậy, Kha Kiền cảm thấy an ủi, chỉ cần Cố Từ có chút tinh thần, đó chính là chuyện tốt.
"Trong hồ có con cá trê khi nào vào vậy?" Đột nhiên, Cố Từ hỏi.
Kha Kiền nhìn vào hồ, mới phát hiện trong hồ nuôi cá chép, bây giờ lại xuất hiện một con cá trê đen. Con cá trê này quẫy mạnh, rất hoạt bát, làm cho những con cá chép khác không thể yên ổn, trước giờ cá chép trong hồ luôn lười biếng, cho dù được cho ăn cũng lười nhúc nhích, nhưng lúc này lại không thể không động đậy, khiến cho cả hồ trở nên náo nhiệt.
"Thôi, mặc kệ nó đi." Kha Kiền còn chưa kịp trả lời, Cố Từ lại nói. Có lẽ hắn đã chán nhìn những con cá chép đơn điệu, thỉnh thoảng nhìn cá khác cũng thú vị.
Kha Kiền gật đầu, mím môi, không khỏi mỉm cười.