Chương 9

Nàng nhìn nam nhân kinh ngạc ngã xuống vì trúng phong, trong một khoảnh khắc đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Khi mà vì nhà mẹ đẻ của nàng sa sút, hắn ta vừa muốn danh tiếng trong sạch lại vừa muốn được thánh thượng sủng ái nên đã định dùng thuốc độc gϊếŧ chết nàng, nhưng rồi lại vì được công chúa để mắt tới mà vội vàng dừng tay cứu chữa cho nàng; khi mà ở trong thư phòng, hắn ta biết rõ nàng đang đứng nhìn ở bên ngoài, bèn rơm rớm nước mắt kể cho tâm phúc nghe chuyện của cha mẹ nàng, nói rằng "tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, không dám nói mà cũng không thể không nói"; khi mà họ cùng nhau nhìn thân xác nhỏ bé của đứa con thơ mất đi hơi ấm cuối cùng, nàng nôn ra mấy ngụm máu tươi, còn hắn ta vẫn vỗ về nàng, trầm giọng an ủi nàng.

Hắn ta chắc chắn không bao giờ ngờ được, kết cục cuối cùng của mình lại là như thế này.

Mà Từ Thiện Nhiên, nào có ngờ được đâu?

Từ đầu đến cuối, trong mắt người đời, nàng vẫn luôn là một người vàng son ngọc ngà. Khi nhà mẹ đẻ chưa gặp chuyện, nàng có gia thế thuộc hàng bậc nhất trong đế quốc; đến khi nhà mẹ đẻ gặp chuyện, nhà chồng lại quyền thế ngút trời, như mặt trời ban trưa.

Số mệnh thật quá tốt.

Tất cả người ngoài đều nói về nàng như vậy.

Thế nhưng, nàng mất cha, mất mẹ, lại mất cả con --

Đến cuối cùng, chỉ còn lại một người thứ tử do tỳ thϊếp sinh ra, ở bên giường nàng ngoài mặt thì khóc, trong lòng thì cười, ngày đêm mong nàng chết sớm.

Từ Thiện Nhiên cũng không mấy oán giận.

Con đường của người thứ tử này nàng đã sớm sắp đặt xong xuôi, hắn có khóc hay cười, có ca hay hát cũng chẳng hề gì.

Đời người, mù một lần là đủ rồi.

Còn về phần mình.

Nàng còn có thứ gì chưa từng trải qua, chưa từng hưởng thụ sao?

Cũng gần đủ rồi, đến lúc phải đi thôi. Đi xuống dưới xem sao, xem cha mẹ, xem đứa con thơ, liệu họ có chê nàng đến quá muộn không? Liệu họ có nhận ra một người đã sớm không còn dung mạo của ngày xưa như nàng không?

Tầm mắt vốn đã mơ hồ bỗng sáng bừng lên, tựa như có một bàn tay từ hư không xuất hiện gạt đi lớp sương mù.

Từ Thiện Nhiên nhìn thấy một phụ nhân đang đứng trước giường mình.

Phụ nhân ấy hơi mập, mặt tròn, trên đầu cài trâm Quan Âm bằng bạch ngọc kết hợp với vài chiếc trâm nhỏ hình côn trùng theo kiểu "mãn trì kiều", hai tai đeo đôi bông tai bằng vàng ròng khảm ngọc hình hoa mộc lan, khoác ngoài một chiếc áo choàng bằng sa màu hồng sen nhạt viền bạc, thêu hình trăm hoa trăm chim, bên trong là một chiếc áo kép màu hoa cà.

Bà chau mày, gương mặt trắng trẻo tròn trịa viết đầy vẻ lo lắng, hai tay khẽ vỗ về vai và cánh tay của Từ Thiện Nhiên, đôi môi điểm son cứ mấp máy, Từ Thiện Nhiên không nghe thấy đối phương nói gì, nhưng nàng có thể nhận ra khẩu hình của bà.

Bà đang gọi "Thiện Nhi".

Bà đang gọi tên của nàng.

Mẫu thân, mẫu thân, mẫu thân...