Chương 7

Ngày hôm đó, nha đầu thân cận của nàng quỳ trước giường, run rẩy kể cho nàng nghe tất cả những gì mình biết, từng lời từng lời nói về việc Lâm Thế Tuyên đã cho những thứ tương khắc vào trong thuốc, trong cháo như thế nào, để khiến nàng phải chết đi một cách không dấu vết.

Nàng không muốn tin, không thể tin, không dám tin!

Một người là phu quân của nàng, một người lại là tâm phúc mà nàng tin tưởng nhất. Nếu như nàng vẫn còn nhà mẹ đẻ để trông cậy, nàng đã có thể mạnh tay điều tra, làm cho mọi chuyện ra ngô ra khoai.

Thế nhưng, nàng đã chẳng còn nhà mẹ đẻ nào để nương tựa nữa rồi.

Người phu quân duy nhất còn lại, người thân duy nhất mà nàng có, rốt cuộc là đang yêu thương nàng, hay là đang muốn gϊếŧ chết nàng?

Cuối cùng, vào một lần Lâm Thế Tuyên đến thăm, Từ Thiện Nhiên đã đưa ra một yêu cầu.

Nàng mong có thể đón mẫu thân của mình đến Diên Bình.

Sau khi nhà mẹ đẻ bị khép tội, những nam đinh thuộc dòng chính, đích tôn đều bị phán đi đày. Duy chỉ có vị thứ huynh cùng một nhà với nàng, vì từng có ơn với tân đế, nên mới được đặc xá ở lại kinh thành để chăm sóc cho gia quyến.

Trong ký ức của nàng, đó chỉ là một người thứ huynh thật thà, không có nhiều giao thiệp với nàng.

Thế nhưng, khi mà cả đích mẫu lẫn sinh mẫu đều còn đó, mà người đứng ra lo liệu mọi việc lại là một thứ tử, thì dù cho người thứ huynh này trong những năm qua chưa từng tỏ ra bất kính, nàng cũng có thể tưởng tượng được cuộc sống của mẫu thân mình sẽ ra sao.

Chỉ e rằng, trước đây hắn từng phải cung kính với đích mẫu bao nhiêu, thì tương lai hắn sẽ đối xử bất kính với bà ấy bấy nhiêu.

Ý nghĩ đón mẫu thân đến đây đã nhen nhóm trong lòng nàng ngay từ khi nhận được tin tức, nhưng mãi cho đến tận lúc này, nàng mới nói ra thành lời.

Và rồi —

Lâm Thế Tuyên đã trả lời. Hắn không hề biến sắc, cũng chẳng chút do dự, cứ thế ôm lấy nàng, đáp lại nàng một tiếng "được" thật dõng dạc.

Giống hệt như lần đầu tiên, khi ở trên giường, hắn đã đồng ý với nàng sẽ chặt đi cây ngô đồng kia.

Nàng chỉ cần ngước mắt lên, là vẫn có thể thấy được sự dịu dàng thấp thoáng trong mắt đối phương, một sự dịu dàng chân thành đến thế.

Từ Thiện Nhiên gần như đã chìm đắm trong sự dịu dàng ấy.

Và rồi, giữa sự ấm áp vô biên đó, nàng dần dần tỉnh táo lại. Một cảm giác lạnh lẽo từ tận đáy lòng dâng lên, rồi men theo huyết mạch lan ra khắp cơ thể, khiến tay chân nàng trở nên giá buốt.

Mới mấy ngày trước, nàng đã nhận được tin từ người ca ca con nuôi của nhà mẹ đẻ.