Chương 4

"Chính vì lão phu nhân, lại càng không nên có bộ dạng này!"

"Ta chỉ là không kìm được."

Câu nói đến đây thì bị cắt ngang, một giọng nói thứ ba xen vào: "Lão gia đến thỉnh an lão phu nhân ạ."

Trong phòng im lặng giây lát, rồi giọng Ngọc Tỳ vang lên: "Lão phu nhân vẫn đang nghỉ ngơi, mời lão gia về cho ạ."

Từ Thiện Nhiên đang nhắm mắt, khó nhọc lắm mới nhếch được khóe môi, tạo thành một đường cong thoáng qua rồi lại trở về như cũ.

Khi còn trẻ, nàng từng nói khi nào trở thành lão thái quân, sẽ cho đốn hết những cây to cản nắng trong sân. Nhưng đến khi thực sự trở thành lão thái quân, nàng nhìn cây đại thụ trong sân, lại càng nhìn càng thấy nó đáng yêu.

Có lẽ bởi vì lúc ấy, nàng cũng đã giống như cây đại thụ này, bén rễ thật sâu vào Lâm phủ, nắm giữ và che chở cho mọi người, mọi việc trong gia tộc.

Mấy nha đầu trong sân cuối cùng cũng không cản được người con trai một lòng muốn tỏ tròn chữ hiếu.

Từ Thiện Nhiên nghe thấy hắn bước vào, quỳ xuống bên giường vừa khóc lóc vừa tự trách, câu nào cũng là lời bày tỏ nguyện ý tổn thọ để đổi lấy sự an khang cho nàng. Hắn làm ầm ĩ đến mức đám người hầu trong nhà phải xúm vào khuyên can, dìu đỡ. Sau một hồi ồn ào, bên tai Từ Thiện Nhiên mới được yên tĩnh trở lại.

Lúc này, lại nghe Ngọc Bà "phì" một tiếng, nhanh nhảu nói: "Ta thấy nếu lão gia thật sự có một chút lòng hiếu thảo, thì không nên lần nào đến cũng khóc lóc thảm thiết, chỉ trời thề thốt một hồi như vậy. Người ngoài không biết nhìn vào, còn tưởng lão phu nhân nhà chúng ta đã qua đời rồi ấy chứ!"

Ngọc Tỳ giận dữ: "Còn không mau im miệng! Hóa ra chuyện ngươi làm thì được, còn người khác làm thì không được à?"

"Thế thì làm sao mà giống nhau được." Ngọc Bà lí nhí đáp một tiếng, rồi giọng cũng tắt hẳn. Trong phòng không còn tiếng trò chuyện nào nữa.

Đúng là không giống nhau. Từ Thiện Nhiên thầm nghĩ.

Mấy nha đầu bên cạnh nàng đây, khế ước bán thân đều do nàng nắm giữ, được nàng dạy dỗ từ nhỏ, ngày ngày ở ngay trước mắt, từ lúc còn là những đứa trẻ để chỏm ngây ngô cho đến khi trở nên xinh đẹp như hoa như ngọc. Đứa nào mà chẳng thân cận, hết lòng với nàng hơn cái tên con riêng vừa sợ vừa hận nàng kia? Nước mắt của bọn họ, nàng tin ít nhất một nửa là khóc vì nàng. Còn đứa con riêng kia ư, nàng cũng tin là hắn "thật lòng thật dạ".

Thật lòng thật dạ vui quá đến phát khóc.

Vui mừng đến thế cơ mà.