Chương 3

Mọi người đều nói nàng gả thấp.

Chỉ riêng nàng cảm thấy cũng được.

Dù gia thế có phần kém hơn một chút, nhưng hiếm có ở chỗ gia tộc có truyền thống lâu đời, gia phong nghiêm cẩn. Trong tộc không chỉ có gia huấn "bốn mươi tuổi không con mới được nạp thϊếp", mà phu quân lại vô cùng tài giỏi. Năm nàng gả đi cũng chính là năm phu quân đỗ cao, được xướng danh trên điện vàng.

Bản thân có gia thế, có của hồi môn, phu quân tài giỏi, nhà chồng cũng gia giáo khuôn phép, lại càng không có chuyện phiền lòng vì thϊếp thất hay con riêng của chồng. Nhìn thế nào, nàng cũng đáng lẽ phải tiếp tục sống cuộc đời nhung lụa, cao sang quyền quý như khi còn ở Quốc công phủ.

Có lẽ, cũng đã từng có một khoảng thời gian như thế.

Tình cảm giữa nàng và Lâm Thế Tuyên không tệ. Những lúc mặn nồng nhất, nàng cũng từng thủ thỉ bên tai hắn ta trên giường, nũng nịu rằng đợi khi nào mình trở thành lão thái quân của gia tộc này, sẽ cho đốn hết những cây cối cản ánh sáng. Đầu tiên dĩ nhiên là cây ngô đồng trồng ở chủ viện, tán lá rậm rạp che kín nửa khoảng sân, nghe đâu đã hơn ba trăm năm tuổi.

Chỉ là một cái cây mà thôi.

Lâm Thế Tuyên ôm nàng, khóe môi, đáy mắt hắn ta luôn ánh lên nụ cười kiên nhẫn và dịu dàng.

Hắn ta vui vẻ đồng ý, rồi sau đó lại là một đêm ân ái mặn nồng, một giấc đến tận hừng đông.

Mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ hồi lâu, trước mắt lại là một mảng mờ ảo.

Từ Thiện Nhiên mệt mỏi khép mắt, lặng lẽ nằm trên giường. Chẳng bao lâu, nàng cảm giác có người đến gần, theo sau là những tiếng sột soạt khe khẽ bên tai, đó là cuộc đối thoại nhỏ giọng của Ngọc Tỳ và Ngọc Bà:

"Lão phu nhân đâu rồi?"

"Vẫn đang ngủ ạ."

Hai câu nói vừa dứt, căn phòng lại chìm vào yên lặng.

Từ Thiện Nhiên cảm nhận được góc chăn trên người mình được kéo lại cẩn thận. Lại có đủ thứ tiếng động lặt vặt, xen kẽ là những âm thanh kỳ lạ, tựa như chiếc đèn l*иg chắn gió bị rách một lỗ, đúng lúc có ngọn gió thổi qua.

Nàng cố hé mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như ngàn cân, chỉ mở ra được một khe hẹp đủ để thấy mảng xanh thẫm trước cửa sổ, rồi lại khép lại, đưa nàng chìm sâu vào bóng tối.

Tiếng người nói chuyện bên tai thì vẫn còn nghe khá rõ.

Giọng nói vốn trầm ổn của Ngọc Tỳ có thêm một tia gấp gáp: "Ta nói cái con bé này, tự dưng ngươi lau mắt làm gì? Ai chọc giận ngươi mà ngươi dám làm bộ dạng này trước mặt lão phu nhân hả!"

Tiếp theo là giọng nói còn nghẹn ngào của Ngọc Bà: "Tỷ muội bao nhiêu năm rồi mà ngươi lại nói ta như vậy? Ta chỉ vì lão phu nhân."