Chương 22

Nghe thấy lời của Vân thị, khóe môi Từ Thiện Nhiên khẽ nhếch lên, nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt. Tuy nhiên, nàng không lập tức bước tới mà tuân theo quy củ, lần lượt thỉnh an mẫu thân rồi đến mợ, sau đó mới đến ngồi xuống trước mặt Vân thị.

Vân thị giơ tay kéo cô bé trước mặt vào lòng, ngắm nghía thật kỹ, lại nhẹ nhàng xoa đầu nàng mà bảo: “Hài tử ngoan, bệnh khỏi là tốt rồi. Con ốm một trận xong, trông cứ như thể đã lớn thêm vài tuổi vậy.”

Vừa nói, bà vừa nhìn trái nhìn phải, thấy trên đầu Từ Thiện Nhiên chỉ búi hai cái chỏm, điểm xuyết vài chiếc chuông vàng nhỏ cùng hoa đinh hương bạc. Đáng yêu thì có đáng yêu đấy, nhưng khó tránh khỏi có phần hơi đơn điệu. Thế là bà bèn rút hai viên đông châu trên búi tóc mình xuống, cài vào tóc Từ Thiện Nhiên, lúc này mới cười nói:

“Thế này trông xinh xắn hơn hẳn. Lúc nào rảnh rỗi con cứ sang chỗ mẹ con mà lục lọi hộp trang sức. Bà ấy chỉ có mỗi mình con là con gái, sao lại nỡ không cho con đeo thêm chút trang sức chứ?”

Hà thị không nhịn được bật cười: “Đại tẩu cứ khéo châm chọc ta, ta chỉ có mỗi mụn con gái này, đồ đạc không cho nó thì còn cho ai được nữa?”

Nói xong, bà vẫy tay gọi Từ Thiện Nhiên lại gần. Chẳng biết có phải do lời của Vân thị hay không mà bà nhìn qua ngó lại cũng thấy con gái ăn mặc trang điểm có phần giản dị quá. Bà định đưa mắt tìm nha đầu hầu hạ bên cạnh Từ Thiện Nhiên, nhưng nhìn quanh một hồi chẳng thấy đâu, đôi lông mày liền nhíu lại.

Lúc này, Từ Thiện Nhiên mới cười giải thích: “Là do con lười đeo nhiều thứ lên người, cứ cảm thấy nặng nề thế nào ấy ạ. Chính vì cái tính lười biếng này của con mà lần nào mợ đến cũng bị con lừa mất vài món trang sức. Bây giờ thì còn đỡ, chứ thêm vài lần nữa, chắc chắn mỗi khi mợ nhìn thấy con sẽ thầm mắng trong bụng rằng cái đứa tiểu vô lại này lại tới nữa rồi.”

Dứt lời, cả phòng ai nấy đều cười ồ lên.

Nhất là Vân thị và Hà thị, cả hai cười đến mức không đứng vững nổi. Hà thị vừa cười vừa than: “Cái con bé này chẳng biết học được những lời ấy ở đâu ra, dạo gần đây cái miệng cứ liến thoắng, nói năng đâu ra đấy, tuôn ra cứ như tràng giang đại hải vậy.”

Vân thị cũng cười ngất: “Ôi tiểu tổ tông của ta, ta cũng ước gì có được một hòn ngọc quý trên tay khéo ăn khéo nói thế này. Tiếc là mấy thằng nhóc quậy phá trong nhà thì suốt ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, khó khăn lắm mới gặp được thì đứa nào đứa nấy không nghịch như khỉ thì cũng lầm lì, cậy răng ba gậy cũng chẳng nói được một câu, thật khiến người ta sầu chết đi được!”

Dù sao thì nàng cũng chẳng phải là một đứa trẻ thực sự, cho nên dù tình cảm với mẫu thân có tốt đến đâu, Từ Thiện Nhiên cũng không quá quen với việc bị người khác ôm ấp trong lòng như vậy.

Nhân cơ hội này, nàng khéo léo thoát khỏi vòng tay của mẫu thân, lui về ngồi xuống chiếc ghế ở phía dưới. Nàng sai nha đầu mang hai chiếc đĩa sứ trắng vẽ hình ngũ phúc bưng thọ lên, sau đó tự mình lấy khăn tay ra, lót khăn rồi từ tốn bóc hai quả quýt, tách múi xếp gọn gàng. Đợi nha đầu dâng lên cho mẫu thân và mợ ngồi phía trên xong, nàng mới cất khăn đi, rồi bảo tiểu nha đầu bên cạnh bóc cho mình một quả.

Đúng lúc này, Hà thị và Vân thị lại vừa hay nhắc đến chuyện bố thí.