Chương 21

Thực ra, vào thời đó, các quan lớn võ tướng đều có thói quen nhận con nuôi. Thế nhưng, luật pháp lại có những quy định rất nghiêm ngặt về việc nghĩa tử kế thừa gia sản: những người còn giữ họ của mình, không được nhận nuôi trước ba tuổi, hoặc trong dòng họ vẫn còn người thừa kế khác, thì đều không được phép kế thừa tài sản. Chính vì vậy, nếu không phải là người cực kỳ được lòng chủ nhân, thì thân phận nghĩa tử cũng không được coi trọng cho lắm, địa vị trong nhà so với những quản sự đắc lực thì quả thực cũng không hơn kém là bao.

Bởi vậy nên vừa rồi, khi nha đầu Hoan Hỉ có thể tỏ ra khinh suất như vậy, Nhậm Thành Lâm cũng chẳng nói được gì.

Sau khi trò chuyện đôi câu, ba người men theo con đường nhỏ tiến vào trong sân. Giữa đường, Từ Thiện Nhiên hỏi thăm một vài chuyện về phong tục trên đường đi của cha nàng, nhưng mới nói được vài câu thì đã đến cổng viện. Nha đầu đứng gác bên ngoài trông thấy, liền vội vàng tươi cười ra đón: "Cô nương, sao người về nhanh vậy ạ? Phu nhân vẫn còn đang ở trong nói chuyện với Đại cữu mẫu của người đấy ạ."

Từ Thiện Nhiên nói: "Ta vào xem mẫu thân và mợ." Nói xong, nàng lại dặn dò Trúc Thực: "Ngươi hãy đưa ca ca vào phòng ta cất đồ cho cẩn thận, sau đó đưa ca ca xuống nghỉ ngơi một lát. Lát nữa ta sẽ cho gọi ca ca đến thỉnh an mẫu thân."

Bảo một nha đầu nhút nhát đi nghe lén thì có hơi làm khó người ta, nhưng việc nhỏ này thì lại hết sức bình thường. Trúc Thực vâng một tiếng rồi dẫn người đi, còn Từ Thiện Nhiên thì theo nha đầu gác cổng đi vào trong. Khi đến dưới hành lang, nàng vừa hay trông thấy Quế ma ma đang cầm hương để xông cho l*иg chim treo ngược trên tay một nha đầu khác.

Thấy Từ Thiện Nhiên đi vào, Quế ma ma vội đặt đồ xuống và nói: "Cô nương, sao người đã về rồi, có phải bên ngoài không vui không ạ?"

Từ Thiện Nhiên mỉm cười: "Ta vào thăm mẫu thân và mợ."

Lúc đại tẩu nhà mẹ đẻ đến, phu nhân cho Từ Thiện Nhiên ra ngoài chơi cũng là vì con gái mình từ nhỏ không mấy thân thiết với bên ngoại, sợ sẽ gò bó con bé. Bây giờ thấy con gái ra ngoài rồi mà vẫn nhớ quay về thăm mợ, bà đương nhiên không có lý nào mà không vui. Quế ma ma cũng rất vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá, để lão nô đưa cô nương vào trong."

Nói rồi, bà đích thân tiến lên vén rèm, để Từ Thiện Nhiên bước vào trong phòng.

Khi tấm rèm được vén lên, hai vị phu nhân đang ngồi nói chuyện trên giường gạch bất giác đều dừng lại.

Vị phu nhân ngồi bên trái có mái tóc vấn mây, khuôn mặt trái xoan, mình mặc một chiếc áo tay thụng thêu hoa văn mây Tứ Hợp Như Ý, chính là Đại cữu mẫu Vân thị của nàng.

Vân thị thấy Từ Thiện Nhiên từ ngoài bước vào, tuy bước chân có hơi chậm, nhưng chẳng hiểu sao từng bước lại vô cùng vững chãi. Ngọc bội trên người va vào nhau, phát ra những âm thanh trong trẻo, khiến người ta cảm thấy nàng vô cùng ung dung, thanh tao. Bà ấy bất giác đưa tay về phía Từ Thiện Nhiên mà nói: "Con ngoan, mau lại đây cho mợ xem nào. Lần trước con bị bệnh một trận, mẹ con lo lắng cứ như bị người ta moi tim moi gan ra vậy."