Lời này vừa thốt ra, Lục Anh hiểu rằng nếu mình không đồng ý thì sẽ lập tức đắc tội với Từ quản sự. Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan này, nàng ấy chỉ đành vâng một tiếng rồi dẫn Hoan Hỉ đi trước. Lúc rời đi, trong lòng nàng ấy cũng có phần may mắn vì tiểu thư nhà mình ra ngoài có mang theo hai nha hoàn, cho nên dù nàng ấy đi rồi thì vẫn còn có Trúc Thực ở lại.
Trong chốc lát, trên con đường mòn chỉ còn lại ba người.
Từ Thiện Nhiên lại chuyển ánh mắt về phía chàng thiếu niên. Nàng chỉ khẽ lướt nhìn một lượt, liền nhận ra chất liệu và đường may trên y phục của đối phương cũng không tệ, chỉ có điều bộ quần áo đã có phần hơi ngắn, hơn nữa những chỗ có hoa văn thêu dệt tinh xảo cũng đã sờn đi nhiều.
Sau đó, nàng lại nhìn sang vật trong tay chàng thiếu niên. Đó là một cái chậu sứ trắng trông giống như đồ rửa bút, bên trong đựng đầy nước, và trong làn nước ấy là một cành hoa mai đang được nuôi dưỡng, trông vô cùng thanh tao nhã thú.
Ánh mắt của chàng thiếu niên kia vừa chạm phải ánh mắt của Từ Thiện Nhiên, hắn liền tỏ ra có chút lúng túng, bối rối. Cái chậu trên tay cứ chần chừ không biết nên đưa ra hay không, mãi một lúc lâu sau hắn mới ngập ngừng nói một câu: "... Chào cô nương."
Cách xưng hô này giống hệt với của gã sai vặt ban nãy.
Rồi hắn lại nói tiếp: "Vật này là do ta xin từ chỗ Ngụy chân nhân. Thật ra không phải là cứ nhất định phải gặp được cô nương mới đưa, chỉ là ta nghe nói nếu trên đường đi mà đưa cho người khác thì sẽ không còn linh nghiệm nữa. Vả lại, ta còn nghe họ nói cô nương bị bệnh là do va phải tà ma, tuy rằng bây giờ đã khỏi rồi, nhưng vẫn nên đề phòng một chút. Vì vậy, ta đã nghĩ rằng mình phải tự tay giao nó cho cô nương để đặt trên bàn, thế nên suốt cả chặng đường ta chưa từng giao nó cho bất kỳ ai khác..." Giọng hắn cứ nhỏ dần, rồi lại nói: "Hay là cứ..." nhưng rồi cũng chẳng biết nên "cứ" thế nào.
Trong lòng Từ Thiện Nhiên bỗng dâng lên muôn vàn cảm xúc.
Nàng nhìn chàng thiếu niên đang đứng trước mặt mình, trong một thoáng ngẩn ngơ, nàng dường như đã nhìn thấy hình ảnh của người đàn ông của rất nhiều năm sau, cũng đứng ở ngay trước mặt nàng, một người đàn ông dãi dầu sương gió nhưng vẫn anh dũng hiên ngang.
Đó là nghĩa tử của phụ thân, cũng là nghĩa huynh của nàng.
Và cũng là người duy nhất đã tìm đến trước mặt nàng, sau khi tất cả mọi chuyện đã xảy ra.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, nụ cười ban đầu chỉ là một nét cười nhỏ, rồi dần dần lan tỏa lên cả mày mắt. Nàng mỉm cười nói với thiếu niên trước mặt: "Cảm ơn huynh, nhưng vẫn phải phiền huynh ôm nó đi thêm vài bước nữa, vì nha đầu bên cạnh muội tuổi còn nhỏ quá, e là không ôm nổi vật này."
"Không phiền, không phiền đâu!" Nhậm Thành Lâm vội nói. Chuyện là, cha của hắn vì cứu Từ Bội Đông mà qua đời, mà hai cha con họ lại không còn người thân nào khác, thế nên Từ Bội Đông đã nhận Nhậm Thành Lâm làm nghĩa tử. Tuy nhiên, ông không đổi họ cho hắn, ngụ ý là để sau này khi hắn trưởng thành sẽ thay Nhậm gia nối dõi tông đường.