Lý ma ma, Trúc Thực, Đường Tâm, Lục Oanh, Hồng Vũ.
Trước khi nàng xuất giá, họ lần lượt đều đã đi. Có người làm sai bị đuổi, cũng có người lớn tuổi được gia đình đón về gả chồng, phụng dưỡng.
Bây giờ nghĩ lại, việc họ không theo nàng đến Lâm phủ, thật sự là một chuyện tốt đáng để thắp nhiều hương cảm tạ.
Sao nàng lại mơ thấy lúc còn nhỏ nhỉ.
Chắc là bệnh đến hồ đồ rồi.
Từ Thiện Nhiên nghĩ vậy, rồi lại nghĩ: [Có phải là lòng từ bi của Bồ Tát không? Để cho nàng trước khi xuống địa phủ được nhìn lại nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng mình không?]
Nhưng cảnh vật dù quen thuộc đến đâu, không có người quen thì cũng chỉ thêm sầu não, thà không thấy còn hơn.
Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lúc mở ra, khuê phòng tươi tắn rực rỡ ấy như một tấm lụa mỏng bị nhẹ nhàng kéo đi, hiện ra trước mắt vẫn là chiếc giường La Hán khắc hình song long cuộn chữ “thọ” quen thuộc và cây ngô đồng ngoài cửa sổ mà ngay cả lá cây nàng cũng đã đếm hết lượt.
Tấm chăn gấm dày dặn tươi sáng như một lớp áo giáp nặng trịch đè lên người nàng, tứ chi dưới chăn không chỗ nào không đau nhức ê ẩm, mùi hương Tu Di thoảng qua đầu mũi bỗng trở nên nồng đậm, ngửi mãi ngửi mãi, dòng suy nghĩ dường như bị dẫn dắt, đưa nàng hồi tưởng lại từng chút một cuộc đời sau khi xuất giá.
Hoảng sợ, cay đắng và lạnh lẽo, nhưng cũng từng có những ngày dịu dàng ngọt ngào, nhưng cuối cùng đều hòa cùng những đau khổ ấy, nhân lên thành ngọn lửa giận dữ và căm hận bỏng rát, chất chứa trong l*иg ngực, không lúc nào nguôi ngoai, thiêu đốt tâm can.
Thời tiết ngày hôm đó cũng khá đẹp, khung cửa sổ bên giường được đẩy ra, gió sớm vừa hay thổi mấy đóa hoa ngô đồng vào trong, rơi xuống mặt chăn.
Từ Thiện Nhiên nhìn chằm chằm cây ngô đồng ngoài cửa sổ, cây cao lớn gần như che khuất cả bầu trời trước mắt nàng, vài tia nắng hiếm hoi len lỏi, cũng như được ban ơn mà chiếu xuống mặt đất.
Nàng nhớ lúc mới đến đây, nàng cực kỳ không quen nhìn cái cây thân gỗ cao lớn này.
Quen với sự thoáng đãng của phương Bắc, khi mới gả đến Giang Nam, nàng luôn có những điều không quen này nọ, không quen thời tiết Giang Nam, không quen ẩm thực Giang Nam, không quen trang phục Giang Nam, cũng không quen sự thay đổi từ một cô nương thành một người con dâu.
Đích nữ của Quốc Công phủ nhất đẳng kinh sư, ngay cả những vị nương nương trong cung cũng chưa chắc có được xuất thân như vậy, gả vào nhà ai cũng không phải là trèo cao, huống chi tuy là thế gia, nhưng người lớn trong nhà chỉ giữ một chức quan tam phẩm của Diên Bình Lâm?