Chương 16

Khóc quá lâu, khóc quá nhiều, đôi mắt nhất định sẽ tổn thương.

Thế nhưng trước đây, Quế ma ma chưa từng kể với nàng chuyện này, mẫu thân cũng chưa từng nhắc đến.

Người thật lòng yêu thương nàng, cho dù có vì nàng mà khóc cạn nước mắt, khóc đến hỏng cả đôi mắt, họ cũng chỉ xem đó là chuyện thường tình.

Lòng nàng dâng lên một nỗi buồn bã khôn xiết.

Nếu có thể nói được, nàng thật sự muốn bảo mẫu thân đừng nói nữa, vì bây giờ nàng cũng đâu thể đáp lời; cũng muốn bảo người đừng đau lòng nữa, cứ giao nàng cho nha đầu và vυ" nuôi chăm sóc là được rồi.

Không nhìn thấy dáng vẻ ấy, thì sẽ không đau lòng đến thế; không nghĩ đến nữa, tâm trạng rồi cũng sẽ dần bình ổn lại.

Giống như cách mà cuối cùng nàng đã đối mặt với những tin dữ và sự phản bội nối tiếp nhau.

Cuối cùng rồi nàng cũng sẽ ổn thôi.

Nhưng mẫu thân trước sau vẫn không hề bỏ cuộc.

Thời gian càng trôi qua, tinh thần của người càng trở nên căng thẳng, và việc chăm sóc nàng cũng ngày một tỉ mỉ hơn.

Từ Thiện Nhiên không còn nhớ mình đã sống dở chết dở như thế này bao lâu nữa, có lẽ là hơn mười ngày, cũng có lẽ đã được một tháng rồi.

Các vị đại phu đến rồi lại đi, toa thuốc đổi hết toa này đến toa khác. Mỗi lần họ được mời đến, dù không nói thẳng ra, nhưng Từ Thiện Nhiên không khó để đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của họ.

Họ nhìn nàng như đang nhìn một người đã chết.

Việc họ đứng ở đây, chẳng qua chỉ là để làm cho tròn trách nhiệm mà thôi.

Bao nhiêu ngày trôi qua, những người đến rồi đi cùng những cảm xúc chân thật nhất đã khiến Từ Thiện Nhiên không thể xem đây là một giấc mơ được nữa.

Từ Thiện Nhiên nghĩ, có lẽ mình đã quay về thời thơ ấu ngay trước khi chết.

Nàng có chút hoang mang.

Chẳng lẽ lúc đó nàng lại bệnh nặng đến thế sao? Vậy cuối cùng đã làm thế nào mà khỏi được? Có phải là phải đợi "nàng" của hiện tại rời đi, thì "nàng" của quá khứ mới có thể khỏe lại không?

Vậy thì… nàng sẽ rời đi khi nào đây? Nhưng rồi nàng lại nghĩ, nếu đi rồi, sẽ không bao giờ được gặp lại người thân nữa… và nàng không thể để mẫu thân cứ khóc mãi như vậy được.

Một giọng nói khẽ vang lên từ sâu trong đáy lòng nàng.

Cảm giác như có thứ gì đó vừa va nhẹ vào nơi mềm yếu nhất trong tim, một cảm xúc vừa chua xót lại vừa vui sướиɠ chợt ùa về.

Đúng vậy, không thể nhìn mẫu thân cứ khóc mãi như thế được! Thật tốt quá, trước khi rời đi, vẫn có thể một lần nữa nhìn thấy mẫu thân vì nàng mà đau lòng, vì nàng mà hạnh phúc.

Thế nhưng, sự gắng gượng của mẫu thân cũng không kéo dài được bao lâu. Vào cái ngày mà một vị ngự y thẳng thắn bảo gia đình nên chuẩn bị hậu sự, thần kinh của người gần như sụp đổ ngay lập tức.

Bình trà và mai bình trên bàn bị mẫu thân phất tay áo hất văng xuống đất. Gương mặt mẫu thân đỏ bừng, bà chỉ tay vào ngự y mà lớn tiếng quát mắng, sau đó, bà gọi lớn tên Quế ma ma và những người hầu tâm phúc mang theo từ nhà mẹ đẻ, ra lệnh cho họ lập tức đánh đuổi vị ngự y ăn nói hàm hồ kia ra ngoài.