Nàng đã tự tay đập nát từng khúc xương của mình rồi ghép lại, tự mình lóc đi da thịt rồi lại dán trở về.
Nàng đã nạo vét đi tất cả sự quyến luyến dành cho người đàn ông tên "Lâm Thế Tuyên" ra khỏi cả thể xác lẫn linh hồn mình.
Khi đã đến bước đường này rồi, thì còn vinh hoa phú quý hay quyền thế ngút trời nào có thể khiến nàng rung động được nữa?
Nàng không hề vui mừng hớn hở, bởi vì tất cả mối hận khắc cốt ghi tâm dành cho Lâm Thế Tuyên, cũng như tình yêu khắc cốt ghi tâm ấy, đều đã sớm rời xa nàng rồi.
Nàng vẫn đau khổ, nhưng nỗi đau ấy là vì trên đời này vẫn còn những điều nàng không thể nào quên, không thể nào buông bỏ. Đó là những người thân của nàng, những người thân đã khuất mà nàng chẳng thể nào quên được, thế nhưng, nàng cũng chẳng bao giờ có thể gặp lại họ được nữa.
Trải qua bao nhiêu năm tháng, nàng ngày càng thấu hiểu Lâm Thế Tuyên, nhưng Lâm Thế Tuyên thì lại chẳng còn hiểu gì về nàng nữa. Nàng ngày càng trở nên giống hắn ta, nhưng lại chưa bao giờ là hắn ta.
Nàng càng thấu hiểu người đàn ông này, lại càng học được hết sự tàn nhẫn và lạnh lùng của hắn ta.
Và rồi, nàng càng thấu hiểu hắn, lại càng chán ghét chính sự tàn nhẫn và lạnh lùng đó.
Thế nên cuối cùng, sau bao nhiêu chuyện "hồng bào hỉ giá, phu thê yến hảo, cầm sắt hòa hợp, con thơ quấn gối", sau khi đã đi đến tận cùng của con đường, tình cảm nàng dành cho Lâm Thế Tuyên chỉ còn lại hai chữ: lạnh lùng và chán ghét.
Và rồi, đến tận giây phút cuối cùng, nàng vẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Lâm Thế Tuyên đang trợn trừng mắt giận dữ trên giường.
Người đàn ông đang trong cơn hồi quang phản chiếu ấy dồn hết sức tàn, gào lên khản đặc: "Từ nhỏ ta đã vâng lời cha dạy, đêm đêm đốt nến đèn sách miệt mài. Cho đến khi học vấn uyên thâm, bảng vàng đỗ đạt. Ta đã từng bước tính toán, bày mưu lập kế. Ta chỉ còn thiếu một bước nữa thôi, là có thể trở thành Thủ phụ, nắm trọn quyền hành trong thiên hạ! Ta không cam tâm! Ta không cam tâm!! TA KHÔNG CAM TÂM!!!"
Một vệt nắng rực rỡ từ bên ngoài lọt qua khe cửa sổ, vẽ nên một mảng sáng lấp lánh trên mặt đất rồi lại nhảy lên cành cây, điểm một chấm vàng óng trên ngọn lá.
Gió mát nhè nhẹ thổi, làm tà váy và rèm trướng của nàng khẽ lay động.
Người đàn ông sau một hồi gào thét, vẻ mặt bỗng trở nên mê man, thân hình đang gượng dậy của hắn ta đổ sập xuống giường, giọng nói cũng bỗng chốc trở nên lí nhí, không rõ lời.
Từ Thiện Nhiên lắng nghe một lúc lâu, mới nhận ra những lời hắn ta đang lẩm bẩm trong miệng chính là lời của thánh nhân.
"...Thấy điều thiện, tất phải trang nghiêm mà giữ lấy; thấy điều bất thiện, tất phải lo buồn mà tự xét mình. Điều thiện ở trong thân, tất phải kiên định mà yêu quý nó; điều bất thiện ở trong thân, tất phải xem như tai họa mà ghê sợ nó..."
Nàng chỉ khẽ đưa tay, phủi đi hạt bụi vương trên tà váy.