Khi nào con người sắp chết, chỉ có bản thân họ là rõ nhất.
Từ Thiện Nhiên biết mình sắp chết rồi.
Nàng mở mắt nằm trên giường, một ngón tay cũng không cử động nổi. Ý thức lúc mơ hồ, lúc tỉnh táo. Cảnh tượng trước mắt lúc là khuê phòng thời thơ ấu, trên chiếc bàn nhỏ để lư hương chạm trổ họa tiết chân chuồn chuồn cuộn cỏ, lư hương ba chân hai tai bằng bạch ngọc tỏa ra mùi hương thanh ngọt của đan quế, ma ma mặc chiếc áo kép có hoa văn cành xanh quấn hoa đứng ở đầu giường mắng mỏ con bé nha hoàn còn nhỏ xíu, ngây ngô. Lúc lại là những đồ đạc bài trí sang trọng lộng lẫy nhưng nặng trịch vẻ già cỗi trong phòng ngủ của nàng, mùi hương Tu Di đắng ngắt xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, gương mặt hai nha hoàn Ngọc Tỳ, Ngọc Bà ẩn sau rèm cửa mờ ảo, đáy mắt khóe môi toàn là sầu khổ.
Thời gian như sóng nước, đưa nàng trôi nổi bồng bềnh.
Nàng nằm đó, lặng lẽ chờ đợi, đôi tai ù ù dần dần nghe thấy âm thanh. Giống như tấm vải lụa che kín mít bỗng dưng bị rút một sợi chỉ, thế là cuối cùng cũng có khe hở để âm thanh chen vào.
Đó là giọng của nhũ mẫu nàng.
Giọng nữ dịu dàng vì đột ngột cao vυ"t lên mà trở nên có chút chói tai, cao thấp xa gần truyền vào tai Từ Thiện Nhiên.
“Ta mới đi có một lát mà các ngươi đã lơ là như vậy rồi, rõ ràng là ỷ vào Tứ thái thái có tính tình tốt không so đo, nhưng không nghĩ xem làm lỡ việc của cô nương thì các ngươi có gánh nổi tội không!”
“Cả một phòng người mà không có lấy một kẻ còn thở, không làm việc chỉ biết ăn nói thôi à! Cô nương rốt cuộc bị làm sao?”
Khung cửa sổ phủ một lớp sa ngũ sắc lấp lánh những tia sáng li ti dưới ánh mặt trời, trong sân thấp thoáng bóng người qua lại.
Từ Thiện Nhiên từ từ nhìn rõ đồ đạc bài trí trong phòng.
Như những thứ cất giữ trong ký ức lần lượt hiện ra.
Bình phong vẽ cảnh núi non bằng gỗ tử đàn, bình sứ Long Tuyền lớn cắm mấy cành mai mùa đông, bức tường trắng như tuyết treo bức tranh “Lão Ông Thăm Nam Sơn” và một cây đàn cầm, chiếc bàn sách lớn lần lượt bày biện những món đồ chơi tao nhã trên bàn. Từ Thiện Nhiên lại gắng sức chuyển ánh mắt sang những người trong phòng.
Một ma ma chải búi tóc tròn đứng bên giường cười nói gì đó với nàng, khóe miệng tuy nhếch cao nhưng trên mặt lại có vẻ hoảng hốt không xua đi được, bốn nha hoàn đều đứng nép ở góc phòng, cúi đầu không dám lên tiếng, cả người như cứng đờ không động đậy.