Giang Nhu là kiểu người hoàn toàn trái ngược với hắn.
Tính cách dễ thương, hiền lành, học ở ngôi trường đại học danh tiếng nhất thành phố, còn có dư thời gian và tiền bạc để tham gia các lớp học năng khiếu.
Nếu như Lý Hoài Chu là lớp rêu ẩm mốc nơi góc tối, thì cô chắc chắn là một đóa hoa vươn mình về phía mặt trời. Chỉ cần đứng cạnh cô, đã có thể cảm nhận được sự ấm áp như gió xuân.
Sự tử tế.
Lý Hoài Chu lặp đi lặp lại từ này trong đầu.
Tối hôm đó, Giang Nhu đưa cho hắn một xiên thịt viên, rồi quay người rời đi. Một làn gió nhẹ lướt qua.
Rất lạnh. Lạ thay, nó khiến hắn nhớ đến ba người phụ nữ đã chết dưới tay mình. Sau khi tắt thở, làn da của họ cũng lạnh lẽo giống hệt như vậy.
Một cơn bốc đồng bất chợt trỗi dậy trong hắn.
Có nên để Giang Nhu trở thành người thứ tư không?
G.i.e.c một người phụ nữ mà hắn có quen biết, nhìn vẻ điềm đạm trên gương mặt ấy biến mất, bị thay thế bằng kinh hãi và hoảng sợ... hẳn sẽ là một trải nghiệm mới đầy kí©h thí©ɧ.
Lý Hoài Chu nghiêm túc suy nghĩ.
Camera trong cửa hàng tiện lợi đã ghi lại cảnh hắn nói chuyện với Giang Nhu. Khác với ba vụ án trước vốn là g.i.e.c người ngẫu nhiên, cái này gọi là gì nhỉ... "g.i.e.c người quen"? Dù thật ra hai người chỉ biết tên nhau, còn lâu mới gọi là "quen".
Liệu cảnh sát có thể lần theo manh mối mà tra ra được không? Chắc là không đâu? Giữa hắn và Giang Nhu chỉ là vài lần chạm mặt, không hề có động cơ g.i.e.c người, khả năng bị nghi ngờ gần như bằng không.
Nên g.i.e.c cô ở đâu, bằng cách nào? Những điều này vẫn còn mù mờ.
Không nghĩ ra được, thì cứ gác lại đã.
Lý Hoài Chu tự nhủ, hắn còn nhiều thời gian.
Sau đêm đó, Giang Nhu vẫn thường xuyên đến cửa hàng tiện lợi. Có khi cô mua vài món đồ ăn ấm bụng, có khi chỉ lấy một gói kẹo. Mỗi lần nhìn thấy Lý Hoài Chu, cô đều mỉm cười thân thiện với hắn.
Lý Hoài Chu cố gắng tìm hiểu điều gì ẩn sau nụ cười đó: toan tính, thương hại, hay một thứ gì sâu xa hơn. Nhưng chẳng thấy gì cả.
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với kiểu người như vậy. Trước sự tử tế của Giang Nhu, đôi khi hắn thật sự không biết phải đáp lại thế nào.
Tuy chưa quen, nhưng ở cạnh Giang Nhu, Lý Hoài Chu không cảm thấy khó chịu.
Tựa như một tay thợ săn đang đánh giá con thú dưới nòng súng, mỗi khi hiểu thêm một phần về Giang Nhu, kế hoạch g.i.e.c chết cô trong lòng hắn lại càng trở nên rõ ràng hơn một phần.
Điều đó khiến Lý Hoài Chu phấn khích.
"Vài tối rồi không thấy cô."
Lúc này hơn tám giờ tối một chút, Giang Nhu đứng trước quầy thu ngân thanh toán: "Cửa hàng các anh sắp xếp ca làm, là thay phiên ban ngày với ban đêm à?"
Lý Hoài Chu trả lời gọn lỏn: "Làm theo ca."
"Vậy thì lộn ngược ngày đêm, chắc sinh hoạt khó điều chỉnh lắm nhỉ?"
Cô nhanh chóng bắt chuyện lại, nghe ra được mối quan tâm trong giọng nói: "Ban đêm đủ loại người kỳ dị, anh cũng phải cẩn thận hơn đấy."
Lý Hoài Chu gật đầu, tay cầm máy quét lướt qua mã vạch sản phẩm, ánh đỏ chớp tắt, phát ra tiếng "tít" ngắn gọn.