Chương 6

Trước khi g.i.e.c người phụ nữ đầu tiên, Lý Hoài Chu chưa từng nghĩ đến việc cuộc đời tẻ nhạt như nước chết của mình một ngày nào đó có thể dậy sóng dữ dội, cuốn cả thành phố Giang vào một vòng xoáy hoảng loạn.

Hắn ít nói, sống trong căn nhà xây cũ kỹ ở rìa thành phố, làm công việc nhân viên cửa hàng tiện lợi. Không bạn bè, không thân nhân, không quan tâm đến ai, cũng chẳng được ai quan tâm.

Thức dậy, đi làm, tan ca, đi ngủ... cuộc sống của Lý Hoài Chu đơn điệu như một vòng tuần hoàn bất tận. Sở thích hiếm hoi của hắn là đọc tiểu thuyết trinh thám và làm tiêu bản các loài chim.

G.i.e.c người, so ra còn dễ hơn rất nhiều so với việc tạo ra một tiêu bản hoàn hảo.

Hành động gây án là kế hoạch đã được hắn ủ mưu từ lâu. Việc chọn mục tiêu đầu tiên, Lý Hoài Chu chỉ mất đúng một khoảnh khắc.

Tối hôm đó, khi đã hạ quyết tâm cầm dao, hắn lang thang khắp khu phố cổ không có camera giám sát. Định mệnh đã sắp đặt cho hắn lướt qua một người phụ nữ trông quen mặt.

Cô ấy từng đến cửa hàng tiện lợi vài lần, Lý Hoài Chu có chút ấn tượng. Nước da trắng trẻo, dung mạo thanh tú, nói năng nhẹ nhàng, khiến người ta khó mà tưởng tượng ra dáng vẻ lúc cô ấy nổi giận.

Hắn chọn cô ấy, chỉ vì khi hai người vô tình va vào nhau, cô ấy nghiêng đầu mỉm cười và khẽ nói: "Xin lỗi."

Lý Hoài Chu không hận cô ấy, cũng chưa từng nảy sinh bất kỳ cảm xúc tốt đẹp hay xấu xa gì. Chỉ là khi hắn muốn g.i.e.c người, người phụ nữ ấy lại xuất hiện đúng lúc.

Hơn nữa cô ấy còn mỉm cười dịu dàng như lần trước đã cười với hắn trong cửa hàng tiện lợi, một nụ cười chói lọi đến chướng mắt.

Quá trình gây án không phức tạp: đánh ngất, giam giữ, cuối cùng là cứa cổ.

Kỳ lạ là từ đầu đến cuối, Lý Hoài Chu không hề sợ hãi hay hoảng loạn, ngược lại còn có một loại bình tĩnh kỳ dị. Cảm giác ấy, giống hệt như lúc hắn sắp xếp kệ hàng mỗi ngày: máy móc, lạnh lùng, ngăn nắp.

Thậm chí hắn còn có tâm trí để nghĩ: thì ra dùng dao cắt da người, cũng chẳng khác gì mổ cá, xẻ thịt bò trong nhà bếp.

Ngay sau đó là nạn nhân thứ hai, rồi thứ ba.

Đối mặt với nạn nhân đầu tiên, hắn còn có chút vụng về. Nhưng về sau, mọi thứ đã trở nên thành thạo và chuyên chú, như thể đang kiểm hàng trong lúc làm việc.

Lý Hoài Chu quan sát nét mặt kinh hoàng hay đau đớn của họ, thưởng thức sự sụp đổ khi nỗi sợ chạm đến cực hạn. Mỗi lần nghe thấy họ khóc lóc cầu xin, hắn đều nở một nụ cười nhạt.

Vấn đề đặt ra là hiện giờ.

Nạn nhân thứ tư, nên chọn ai mới được?

Cả Giang Thành đang sống trong nỗi lo sợ, phụ nữ đi lại một mình vào ban đêm ngày càng ít. Ngay cả vùng ven thành phố, nơi vốn ít người qua lại, giờ cũng đã được lắp đặt hệ thống camera giám sát dày đặc hơn trước rất nhiều.

Làm sao để tiếp tục gây án mà không để lại dấu vết, đó là bài toán khó mà Lý Hoài Chu nhất định phải giải.

Về chuyện này, hắn không vội.

Trở thành tên sát nhân hàng loạt gây chấn động cả nước, nhưng thú thực, cuộc sống hằng ngày của Lý Hoài Chu không có gì thay đổi. Hắn vẫn đi làm, tan ca, đi ngủ, thức dậy. Chỉ khác một điều là giờ phải dành thời gian để g.i.e.c người và xử lý xác chết.

Lũ đầu gấu ngoài phố thỉnh thoảng vẫn đến kiếm chuyện, chuyện này cũng chẳng có gì mới.

Chúng cố tình gây sự, tìm cớ gây khó dễ, làm đổ tô mì ăn liền hắn đang ăn, còn khinh khỉnh mắng: "Đồ nhát chết, không dám phản kháng!"

Những trò bắt nạt vô nghĩa ấy, hắn đã quá quen. Đối mặt với đám du côn gào thét hùng hổ nhưng ruột gan rỗng tuếch, hắn luôn chọn cách phớt lờ.

Cũng chính vì thế khi Giang Nhu chủ động lên tiếng an ủi, Lý Hoài Chu thật sự sững người.