Không ngờ cô lại tự giới thiệu. Lần này, chàng trai sau quầy im lặng lâu hơn hẳn. Tiếc là đầu hắn cứ cúi gằm, Khương Nhu chẳng thể thấy rõ ánh mắt kia đang ẩn giấu điều gì, chỉ nghe hắn khẽ nói:
“Tôi là Lý Hoài Chu.”
Lý Hoài Chu.
Cô lặp đi lặp lại cái tên ấy trong lòng, ánh mắt dõi theo từng động tác quét mã sản phẩm của hán: sữa tươi hàng ngày, khoai tây chiên vị dưa leo, kẹo dẻo hương cola...
“À mà...” Cô ngẩng đầu hỏi: “Ở đây có bán dao tự vệ không?”
“Dao?”
“Anh có nghe về vụ án g.i.e.c người hàng loạt dạo này chưa?”
Chỉ cần nhắc đến, không khí đã lập tức chùng xuống như thể có đám mây đen phủ ngang trần nhà.
Nụ cười trên môi Khương Nhu cũng tan biến: “Ý tôi là đoạn tin vừa rồi trên điện thoại anh mở lúc tôi vào cửa hàng.”
Thật ra, ngay khi hỏi, cô đã biết chắc câu trả lời. Bởi Lý Hoài Chu chắc chắn sẽ nói: “Nghe rồi.”
Toàn thành phố Giang, thậm chí cả nước, chẳng ai không biết đến vụ án chấn động này.
Vụ g.i.e.c người đầu tiên xảy ra cách đây hơn 2 tháng.
Nạn nhân là một nữ sinh viên đại học, mồ côi cha mẹ. Do mất liên lạc trong thời gian dài, bạn bè cô ấy đã kịp thời báo án. Sau 15 ngày mất tích, người ta tìm thấy thi thể cô ấy bên bờ sông.
Theo báo cáo, thi thể nạn nhân chi chít dấu vết bị trói, bị đánh, bị va đập khắp toàn thân. Rất có thể cô ấy đã bị giam giữ suốt nhiều ngày rồi mới bị s.a.t h.a.i, cuối cùng bị vứt xác nơi hoang dã.
Ban đầu, cảnh sát nghiêng về hướng điều tra tình ái hoặc thù oán cá nhân, cho đến khi thi thể nạn nhân thứ 2 được tìm thấy, với thủ đoạn tàn nhẫn giống hệt.
Không lâu sau đó, lại xuất hiện nạn nhân thứ 3.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một vụ án g.i.e.c người hàng loạt cực kỳ hung ác.
“Tất cả nạn nhân đều là phụ nữ ngoài hai mươi.”
Nhớ lại những tin tức dạo gần đây, Khương Nhu vô thức siết chặt áo khoác, cố tìm chút cảm giác an toàn trong cái giá lạnh mông lung:
“Đáng sợ thật... Tôi nghe nói họ đều là sinh viên hoặc nhân viên văn phòng, ngày thường ngoan ngoãn hiền lành, hung thủ chuyên nhắm vào kiểu phụ nữ như thế.”
Cô cau mày: “Biếи ŧɦái.”
“Phải cẩn thận đấy.”
Lý Hoài Chu liếc nhìn sắc trời ngoài cửa, rồi quay đầu nhìn cô:
“Cửa hàng không bán dao thuộc diện quản lý. Trời tối rồi, đi đâu nhớ chọn đường có người qua lại, có đèn đường.”
Cũng khó trách Khương Nhu cảnh giác. Gương mặt và khí chất của cô, hoàn toàn trùng khớp với đặc điểm của các nạn nhân trước đó.
Cô có khuôn mặt thanh tú, vóc dáng nhỏ nhắn, tóc đen dài chấm vai được xõa tự nhiên, bên trong chiếc áo khoác màu nhạt là váy len dài mềm mại. Trên vai cô là chiếc ba lô da kiểu học sinh được đeo ngay ngắn.
Cả người toát lên vẻ ngoan hiền, dịu dàng, pha chút tri thức nhẹ nhàng giống như một nhánh trúc non mong manh.
Với những kẻ mang dao, việc bẻ gãy một nhành trúc có lẽ chỉ tốn chút sức tay.