“Không cần.”
Hắn đứng thẳng dậy, để lộ phần ống tay áo ướt đẫm và lấm lem. Có vẻ như không quen giao tiếp với người khác, ngập ngừng vài giây mới bổ sung thêm hai chữ còn thiếu: “Cảm ơn.”
Thái độ của đối phương không hẳn là lạnh nhạt, khiến Khương Nhu lấy thêm dũng khí để tiếp lời:
“Bọn họ thường xuyên đến gây chuyện đúng không? Tôi từng thấy hai, ba lần rồi.”
“Ừ.”
“Không thể gọi quản lý tới xử lý à? Hoặc báo cảnh sát.”
Dưới ánh nhìn của cô, anh nhân viên lau sạch phần nước xúp còn lại rồi đặt chiếc khăn sang bên. Trên mặt hắn là vẻ bất lực, dịu dàng đến mức gần như cam chịu:
“Quản lý cũng không làm gì được. Báo cảnh sát thì càng vô ích chuyện này nhỏ quá.”
Vài nắm cơm bị bóp nát, mấy gói mì bị bóp vỡ, vài câu đe dọa không chạm đến da thịt... Với người ngoài, tất cả chẳng là gì to tát.
Chỉ trừ người đang là mục tiêu bị làm nhục là hắn.
Ngay cả Khương Nhu, dù có lòng muốn giúp, cũng không nghĩ ra cách nào hiệu quả để can thiệp.
Việc duy nhất cô có thể làm là lấy từ túi áo ra mấy tờ khăn giấy, đưa cho người đang lấm lem đôi tay trước mặt:
“Anh lau tay đi.”
Hắn không lập tức nhận lấy.
Có lẽ chỉ là ảo giác, song đúng lúc Khương Nhu cúi xuống nhìn vết bẩn trên đầu ngón tay hắn, cô cảm giác có ánh mắt nào đó lướt nhẹ qua gương mặt mình... im lặng, nhẹ như tơ nhện bị gió chạm qua, thoắt ẩn thoắt hiện.
Khi cô ngẩng đầu lên, chàng trai sau quầy đã nhận lấy mấy tờ giấy, giọng nói mang theo chút ngượng ngùng, dường như cũng ấm áp hơn lúc trước vài phần:
“Cảm ơn.”
Hắn có vẻ lúng túng, lông mi cụp xuống thật thấp, rồi bất chợt hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối, nhẹ bẫng: “Hôm nay vẫn mua đồ ăn sẵn à?”
Khương Nhu sững lại.
Cô thường đến cửa hàng tiện lợi sau mỗi buổi học vẽ vào đúng giờ ăn tối, 5 lần thì ít nhất 3 lần mua 1 phần đồ nóng và vài gói kẹo ngọt mang về.
“Dạo này, cô hay đến.”
Thấy cô thoáng bất ngờ, anh nhân viên càng tỏ ra lúng túng. Vành tai hắn khẽ đỏ lên: “Tôi có để ý.”
Khóe mắt Khương Nhu dần hiện lên ý cười: “Anh nhớ tôi à?”
Sự kết nối giữa người với người đôi khi chỉ đơn giản như vậy, rõ ràng phút trước còn là hai đường thẳng song song không giao nhau, nhưng chỉ cần một điểm chạm đã đủ để tạo nên vô vàn khả năng.
“Cho tôi hai xiên viên giòn vị teriyaki nhé.”
Cô đặt túi lớn túi nhỏ đầy đồ ăn vặt lên quầy: “Tôi học lớp ngoại khóa trong tòa nhà bên cạnh, chắc sau này sẽ còn ghé thường xuyên mùa đông phải ăn đồ nóng mới ấm người được.”
Nói rồi, cô khẽ chuyển giọng: “Tôi tên là Khương Nhu.”