Lâu dần, đến cả Khương Nhu cũng nhận mặt được từng đứa trong số chúng.
Phản ứng lạnh nhạt của anh nhân viên hiển nhiên không làm bọn chúng hài lòng. Tên tóc vàng đứng đầu bặm môi, nhe răng, giơ nắm đấm lên định đánh nhưng vừa mới giơ tay thì bị một thằng trong nhóm kéo tay lại, ra hiệu về phía cửa.
Là ý bảo có người đang đến.
Vì thế, rất không may, Khương Nhu đang đứng gần cửa lập tức chạm ánh mắt với gã.
Cô có thể cảm nhận rõ cơ thể mình khẽ run lên một cái, lập tức cúi đầu, tránh né ánh nhìn, sợ bị kéo vào rắc rối.
Sự xuất hiện của người ngoài đã phá vỡ niềm vui của bọn côn đồ. Chúng biết điều không gây thêm chuyện, song trước khi rời đi, vẫn không quên giơ ngón giữa đầy khıêυ khí©h về phía nhân viên.
Khương Nhu bước ngang qua bọn chúng, theo phản xạ né sang bên tường vài bước, cố giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Những bóng người mặc áo da đen lần lượt rời khỏi cửa hàng. Không gian bên trong lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Vài giây sau, bản tin kia lại vang lên vòng phát mới: “Theo điều tra, các nạn nhân đều là phụ nữ trong độ tuổi từ 20 đến 30, trước khi bị sát hại đã bị giam cầm suốt 15 ngày...”
Anh nhân viên không nói một lời, lặng lẽ tắt đoạn video ngắn đang mở trên điện thoại.
Cơn sóng gió đến nhanh rồi tan cũng nhanh. Là một người xa lạ đến tên còn chưa biết, lựa chọn tốt nhất của Khương Nhu nên là giữ mình ngoài cuộc.
Cô đã hạ quyết tâm không can dự vào chuyện của người khác, tập trung chọn xong những món cần mua rồi đi về phía quầy thanh toán. Nhưng khi vừa tới nơi, bước chân lại chững lại.
Một ly mì ăn liền bị đổ tràn ra mặt quầy. Nước xúp sền sệt loang khắp bề mặt. Anh nhân viên đang cúi xuống, cẩn thận dùng khăn lau từng chút một. Tay áo rộng thùng thình của đồng phục bị kéo cao, để lộ cổ tay gầy guộc trơ xương, cùng vài vết sẹo mờ như do bỏng cũ để lại.
Trông vừa gầy yếu, vừa thê lương.
Bản năng đồng cảm của con người lấn át sự lạnh lùng vốn có.
Chẳng hiểu vì cơn xúc động nào thoáng lướt qua, Khương Nhu cất tiếng: “Là tụi đó làm đổ à? Có cần tôi giúp không?”
Nghe thấy giọng cô, anh nhân viên hơi ngẩng đầu, nhấc mí mắt lên.
Mãi đến lúc ấy, Khương Nhu mới phát hiện: đôi mắt của hắn đen tuyền, dưới ánh đèn sáng rọi, phản chiếu thứ ánh sáng mờ mờ như viên bi thủy tinh trong vắt, nhưng lạnh lẽo lạ thường.