"Nhà tớ gần đây thôi, về nhanh lắm. Tớ muốn về tắm nước nóng, hôm nay ra nhiều mồ hôi quá..." Đỗ Tường tùy tiện bịa một lý do.
Khương Lê và Triệu Hân nhìn nhau, Triệu Hân đột nhiên lên tiếng: "Cậu về một mình nguy hiểm lắm, tớ với Lê Lê đi về cùng cậu! Hai người đợi ở đây một lát, tớ đi mượn cái này..."
Nói rồi Triệu Hân chạy vọt lên lầu. Năm phút sau, cô cô kéo ba cái chậu nhựa màu đỏ rực từ cầu thang bộ đi xuống. Mấy cái chậu có đường kính khoảng một mét, một người ngồi vào vẫn còn rộng rãi, không biết có nổi được trên mặt nước không.
"Hân Hân, cậu lấy đâu ra mấy cái chậu này vậy?" Đỗ Tường kinh ngạc hỏi.
"Mượn của dì ở nhà ăn đó, là chậu rửa rau, mai phải trả lại... Nhắc mới nhớ, cũng may nhờ có đống đồ ăn trưa nay, đúng là há miệng mắc quai mà!" Cô cô giải thích.
Ba người đi đến bên cửa sổ. Cửa sổ vừa được mở ra, một trận mưa to liền tạt thẳng vào mặt ba người. Mấy người xung quanh cũng nhíu mày, không chỉ lùi ra xa mà còn hối thúc họ mau đóng cửa sổ lại.
"Tường Tường, hay là cậu cố chịu một đêm đi, hôm nay đừng tắm nữa, ngủ lại công ty cho an toàn!" Triệu Hân nhìn sang Đỗ Tường.
Cô vừa dứt lời, đèn đóm trong đại sảnh đột nhiên phụt tắt. Sau một trận ồn ào, ánh đèn pin từ điện thoại lục tục sáng lên.
"Sao lại cúp điện rồi!"
"Bên đối diện đâu có cúp, hay là tòa nhà mình bị nhảy cầu dao?"
"Thang máy cũng dừng rồi! Bên trong còn có người, mau gọi người đến sửa đi!"
"Mưa to thế này, người ta sao mà qua được?"
"..."
Nghe mọi người bàn tán, sự bất an trong lòng Đỗ Tường càng thêm dữ dội. Cô không nói hai lời, ném thẳng cái chậu nhựa cùng bốn túi đồ ăn đầy ắp ra ngoài cửa sổ. Chậu nhựa và mấy túi đồ ăn chòng chành trôi nổi trên mặt nước.
Sợ túi rác bị rò nước, cô đã l*иg đến bốn lớp. Lúc nãy trong lúc chờ Triệu Hân, cô đã tháo một túi ra, xé thành những sợi dài rồi dùng nó để buộc bốn túi đồ ăn lại với nhau.
Đỗ Tường trèo lên bệ cửa sổ, run rẩy bước vào trong chiếc chậu nhựa. Dù đã mặc áo mưa và đội mũ, tóc mái của cô vẫn bị nước mưa làm cho ướt sũng.
"Không nguy hiểm đâu, hai cậu xuống được đó!" Đỗ Tường vẫy tay với hai cô bạn trong phòng, tay kia của cô vẫn nắm chặt một đầu của sợi dây buộc mấy túi đồ ăn.
Hai người: "..."
Tắm một cái thôi mà, có cần phải liều mạng vậy không?
Hai người do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định "liều mình" đi cùng cô bạn thân.
Sức nổi của nước rất lớn, Triệu Hân hơi mũm mĩm một chút cũng thuận lợi "hạ thủy".
"Không có mái chèo, làm sao tụi mình đi đây?" Khương Lê đột nhiên hỏi.
Đỗ Tường im lặng một lúc rồi đáp: "Cứ trôi theo dòng nước trước đã! Nếu lỡ bị lệch hướng, tôi sẽ xuống đẩy hai cậu đi!"
Hai người lại được một phen cạn lời.
Ba người cứ thế trôi theo dòng nước. Trên đường gần như không thấy một chiếc xe nào, thỉnh thoảng chỉ có thể thấy vài người đi bộ đang nắm tay nhau, khó nhọc bước đi trong cơn mưa xối xả. Dù vậy, vẫn có người không may bị trượt chân ngã sấp mặt xuống dòng nước.
"So ra thì, tự nhiên tôi thấy có cái chậu nhựa để ngồi cũng không tệ." Khương Lê cảm thán.
"Nếu không mưa thì cũng vui phết." Triệu Hân bung dù ra, đưa tay hứng những giọt nước mưa bên ngoài.
Trôi được khoảng một phút, họ bắt đầu lệch khỏi phương hướng đã định. Đỗ Tường không chút do dự, nhảy thẳng xuống nước, ngược dòng đẩy hai chiếc "thuyền" nhựa đi tới một cách gian nan.
Triệu Hân che ô giúp Đỗ Tường, nhìn cô bạn đang bước thấp bước cao dưới dòng nước, cô cô thấy mà hồn vía lên mây: "Tường Tường, hay là tụi mình vứt bớt đồ ăn đi! Dù sao trong kho vẫn còn nhiều lắm! Đợi mưa tạnh rồi tụi mình lại đến lấy..."
Lúc nãy trong lúc chờ đợi, Khương Lê đã chạy lên lầu lấy mấy túi ni lông họ đã gói sẵn, thành ra bây giờ Đỗ Tường không chỉ phải đẩy hai người, mà còn phải trông chừng cả đống đồ ăn của họ nữa.
Đối với Đỗ Tường, người đã sống mười năm ở tận thế, đồ ăn cũng quan trọng như mạng sống vậy. Chuyện không thể mang hết đống đồ ăn trong kho về nhà đã khiến tim cô đau như cắt, làm sao cô có thể vứt bỏ mấy túi đồ ăn đang cầm trên tay được chứ!
Đỗ Tường lắc đầu: "Không sao, tôi vẫn chịu được!"
Mưa quá lớn, cho dù cô vừa mặc áo mưa vừa bung dù, nước mưa vẫn không ngừng tạt vào mặt khiến cô không mở nổi mắt. Nhưng đó chưa phải là điều gian nan nhất.
Cô vừa phải giữ vững cơ thể trong dòng nước ngập đến ngang eo, vừa phải chống lại sức cản của nước để đẩy chiếc chậu nhựa tiến lên, đồng thời còn phải đảm bảo mình không bị các vật thể trôi nổi va phải làm cho vấp ngã.
Quãng đường hơn hai trăm mét mà cô đi một cách vô cùng chật vật. Thậm chí trên đường đi, cô còn nảy sinh ý định tìm một khách sạn nào đó để thả hai cô bạn xuống rồi tự mình về nhà.
"Rẽ vào! Rẽ vào!"
"Tường Tường, cậu mau lên đây!"
Đỗ Tường thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận bám vào mép chậu nhựa rồi trèo lên.
Chiếc chậu nhựa chở ba người trôi đi một đoạn. Một lát sau, khi vừa qua khúc cua, hướng dòng chảy lại sai rồi.
Ngay khi Đỗ Tường chuẩn bị nhảy xuống, Triệu Hân đã ngăn cô lại: "Tường Tường, cậu nghỉ một lát đi, để tôi xuống... Tôi béo hơn, không dễ bị nước cuốn đi đâu!"
Đỗ Tường do dự một hồi rồi cũng gật đầu. Đoạn đường vừa rồi đúng là đã tiêu hao không ít thể lực của cô.
"Cậu cẩn thận dưới chân, đừng để bị vấp ngã nhé." Đỗ Tường vịn vào mép chậu giúp cô bạn, tiện miệng nhắc một câu.
"Ok."
Tuy Triệu Hân là người béo nhất trong ba người, nhưng thể lực của cô lại thua xa Đỗ Tường. Đi chưa được hai bước đã loạng choạng rồi ngã sõng soài. Lúc ngã xuống, cô còn níu lấy chiếc chậu nhựa, và rồi... chậu của Đỗ Tường và Khương Lê cũng bị lật theo.