Đỗ Tường lắc đầu từ chối: "Cậu đi trước đi! Tôi xử lý nốt đống này đã, không thì chiều nay tụi mình không có chỗ làm việc tiếp đâu..."
Trương Kỳ gật đầu: "Ok, vậy tôi đi trước nhé."
Trương Kỳ vừa đi khỏi, điện thoại của Đỗ Tường liền bắt đầu rung lên.
Khương Lê: [Nghe nói hôm nay nhà ăn có món gân bò hầm khoai tây đó, hai người nhanh chân lên.]
Triệu Hân: [Ok! Tôi qua liền đây!]
Đỗ Tường nghĩ ngợi một lát, rồi chụp một tấm ảnh đống đồ ăn trên sàn và mấy cái túi ni lông đen đã được gói kỹ.
Đỗ Tường: [Trong kho dọn ra được một đống đồ ăn vặt bị bẩn bao bì, hai cậu có muốn không?]
Đồ trong kho quá nhiều, căn hộ của cô căn bản không thể nào nhét vừa. Bảo cô vứt đi thì tiếc đứt ruột, chi bằng cho người khác còn hơn!
Triệu Hân: [Tôi muốn thạch rau câu với lẩu tự sôi!]
Khương Lê: [Muốn! Đồ ăn vặt nhà tôi vừa hết sạch, đúng lúc cần phải bổ sung hàng! Tôi qua liền đây!]
Khương Lê: [Tường Tường, cậu có muốn mang cơm về không?]
Đỗ Tường: [Ừm, cứ mua phần giống của cậu là được.]
Triệu Hân: [Tôi cũng qua đó, Lê Lê, lấy giùm tôi một phần cơm luôn nha!]
Nhà ăn của công ty có trợ cấp, một bữa hai mặn một chay kèm canh chỉ có ba đồng. Của chùa ngu gì không hưởng.
Đặt điện thoại xuống, Đỗ Tường cũng không hề rảnh rỗi. Cô lại lấy một cái túi rác khác, bắt đầu lựa chọn những món ăn vặt mình cần.
Động tác của cô rất nhanh, chẳng mấy chốc đã gói xong hai túi đồ ăn vặt to sụ.
"Tường Tường, tớ tới rồi đây!" Một giọng nữ vui vẻ vang lên từ ngoài cửa.
Đỗ Tường ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Hân. Cô cô hơi mũm mĩm, trên mặt có vài nốt tàn nhang, lúc cười lên hai bên khóe môi còn có lúm đồng tiền, trông cực kỳ đáng yêu.
"Đồ ở cả bên kia kìa, tự chọn đi nhé!" Đỗ Tường chỉ vào mấy chục cái túi rác dưới chân mình.
"Tuyệt vời!" Triệu Hân hưng phấn xắn tay áo lên, nhập hội cùng Đỗ Tường.
Không lâu sau, Khương Lê cũng đến. Cô mang theo ba hộp cơm, thế là hai người kia tạm dừng công việc, cả ba quây quần bên chiếc bàn nhỏ trong kho để ăn trưa.
Đồ ăn ở nhà ăn không chỉ rẻ mà còn rất ngon, Đỗ Tường ăn mà hài lòng vô cùng.
"Tường Tường, sao nay cậu ăn nhiều thế? Không giảm cân à?" Triệu Hân kinh ngạc nhìn Đỗ Tường.
Bàn tay cầm đũa của Đỗ Tường hơi khựng lại, sau đó cô thản nhiên bịa cớ: "Làm việc tay chân cả buổi sáng, mệt rã rời chứ sao!"
Đối phương gật gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
"Vứt đống này đi thì phí quá, hay là để tớ hỏi trong nhóm chat xem có ai muốn không, chia cho mọi người!" Khương Lê cầm điện thoại lên.
"Khoan đã, đợi tụi mình chọn xong hết rồi hãy gọi họ..." Đỗ Tường ngăn cô bạn lại.
"Cũng phải, người đông quá là tụi mình tranh không lại đâu."
Khô bò, kẹo hoa quả, ruốc thịt heo, trái cây sấy... Đỗ Tường gom đủ bốn túi lớn mới thỏa mãn dừng tay.
Chiều nay và ngày mai vẫn có thể tiếp tục thu gom, không cần phải vội trong nhất thời.
Đỗ Tường giao lại kho hàng cho Triệu Hân và Khương Lê vẫn còn đang mải mê lựa đồ, còn mình thì xách túi rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, cô đã nhíu mày. Ngưỡng cửa kho hàng vốn được làm cao hơn bình thường, vậy mà lúc này cô mới phát hiện cả hành lang đã ngập trong nước, có khi còn nuôi cá được.
Nước ở tầng một có vẻ còn dâng cao hơn lúc cô đến hồi sáng sớm.
Ở đại sảnh, nhân viên lao công và bảo vệ vẫn đang hì hục tát nước. Cửa ra vào đã được chặn bằng bao tải cát nhưng nước mưa vẫn không ngừng thấm vào. Cơn mưa to bên ngoài dường như không có dấu hiệu ngớt đi.
Đỗ Tường nhìn mực nước bên ngoài, chân mày càng nhíu chặt lại. Tính cả mấy bậc thềm trước cửa, mực nước bên ngoài đã ngấp nghé đùi cô rồi!
Chắc là đợi bão tan thì mưa cũng sẽ tạnh thôi!
Chiếc xe đạp cô dựng hồi sáng đã biến mất tăm. Đỗ Tường do dự một chút rồi quyết định lùi vào trong sảnh.
Nước quá đυ.c, cô không thể nhìn rõ đường đi dưới nước, cứ thế đi ra ngoài thật sự quá nguy hiểm.
Lúc cô quay lại, trong kho đã có thêm không ít người. Biết được buổi tối còn có một đợt đồ ăn vặt cần xử lý, Triệu Hân còn lập hẳn một nhóm chat cho mọi người.
Đỗ Tường cảm thấy có chút bất an, suốt buổi chiều làm việc cứ lơ đãng mãi.
Mãi mới đến giờ tan làm, Đỗ Tường vội vàng kéo mấy túi đồ ăn đã gói kỹ đi quẹt thẻ về nhà.
Vừa bước vào đại sảnh, cô lại nhíu mày. Cả sảnh đông nghịt người, ồn ào như cái chợ vỡ. Cánh cửa kính lớn đã bị đóng chặt, khe cửa còn được chèn đủ thứ đồ lại, nhưng nước vẫn len lỏi vào trong. Mực nước bên ngoài cửa kính đã dâng đến đầu gối cô.
Tính thêm cả bậc thềm, mực nước có lẽ sắp vượt qua eo, lên đến ngực cô rồi, mà mưa thì vẫn cứ rơi.
"Mở cửa mau! Tôi phải về nhà!"
"Không mở được đâu, nước cao thế này, mở cửa một cái là tất cả chúng ta bị cuốn trôi hết!"
"Nước cao quá, có mở cửa cũng chẳng bắt được xe đâu!"
"Vậy phải làm sao bây giờ? Tối nay ngủ lại công ty à? Công ty đến cả nước nóng cũng không có..."
"Cửa sổ văn phòng ở tầng một mở được đấy, có thể trèo ra ngoài!"
"Đối diện có cái khách sạn, tôi qua đó ở tạm một đêm... Trời đất ơi! Sao giá phòng lại tăng gấp ba thế này!"
Sự bất an trong lòng Đỗ Tường ngày một lớn dần, một giọng nói dưới đáy lòng không ngừng thúc giục cô phải rời khỏi đây.
"Tường Tường!" Cổ tay Đỗ Tường đột nhiên bị ai đó nắm lấy. Cô giật mình, một giây sau mới quay đầu lại. Khương Lê và Triệu Hân đang đứng ngay sau lưng cô.
"Tường Tường, đường phố bị ngập hết rồi, khách sạn bên ngoài thì đắt cắt cổ. Tối nay tớ với Hân Hân định ở lại công ty, cậu ở lại cùng tụi tớ không?" Khương Lê hỏi.
Đỗ Tường lắc đầu: "Tớ về nhà."
"Ngoài trời mưa to gió lớn thế kia, cậu về một mình nguy hiểm lắm!" Khương Lê nhìn cô không tán thành.