Chương 3.2: Tích trữ

Lần đầu tiên Đỗ Tường nhìn thấy anh ta, anh ta đang đẩy một xe đầy nước uống. Lần thứ hai là đủ loại bánh quy và đồ ăn vặt bán theo cân. Lần này, trong xe đẩy của anh ta chất đầy áo gió và các loại đồ dùng ngoài trời khác. Đỗ Tường còn nghe thấy anh ta hỏi nhân viên bán hàng xem siêu thị có bán đồ lặn và thuyền kayak bơm hơi không.

“Không có, trên lầu có một cửa hàng bán đồ dùng ngoài trời, anh có thể lên đó xem...” Nhân viên bán hàng trả lời.

Đỗ Tường chỉ nghe loáng thoáng rồi đẩy xe đi tiếp.

Cô đi dạo không bao lâu thì đến quầy tính tiền. Người đàn ông trẻ tuổi kia vừa hay xếp hàng ngay sau cô. Anh ta không ngừng nhìn về phía trước, chau mày, trông có vẻ khá sốt ruột.

Phía sau quầy thu ngân là một khu vực lớn toàn là sữa. Hai nhân viên bán hàng đang dùng xe đẩy chở mấy chục thùng sữa lên kệ. Đỗ Tường có thể nghe rõ cuộc nói chuyện của họ.

“Hôm nay mệt quá, cả buổi sáng toàn dọn đồ, eo tôi sắp không đứng thẳng nổi nữa rồi.”

“Sáng nay người ta tích trữ hàng hóa đông quá, ai cũng mua cả xe đẩy, hàng trong kho sắp bán hết rồi...”

“Toàn là mấy người quen mặt, có một cô kia, một buổi sáng mua mười mấy xe, không sợ đồ để hỏng à...”

Đến lượt Đỗ Tường, người đàn ông trẻ tuổi chủ động giúp cô lấy đồ từ trong xe đẩy ra.

Đỗ Tường nói một tiếng “Cảm ơn”, đối phương chỉ thờ ơ gật đầu, không nói gì.

Cô dùng 500 đồng để đổi lấy một xe đẩy đầy ắp đồ ăn. Đồ cô mua quá nhiều, may mà siêu thị có dịch vụ giao hàng tận nhà trong phạm vi hai cây số, cô không cần lo lắng làm thế nào để mang chúng về.

Sau khi hẹn giờ giao hàng với nhân viên siêu thị, Đỗ Tường đi dạo trong trung tâm thương mại. Hầu hết khách hàng đều tập trung ở khu ẩm thực tầng 4 và rạp chiếu phim tầng 5, các tầng khác không có nhiều người.

Đi dạo không bao lâu, cô thấy một cửa hàng chuyên bán đồ dùng ngoài trời. Người đàn ông trẻ tuổi lúc nãy đang ở bên trong mua đồ.

Nghĩ đến cuộc trò chuyện của hai nhân viên bán hàng và tin tức dự báo thời tiết lúc nãy, không hiểu sao, cô cảm thấy có chút bất an.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô bỗng rẽ bước, đi vào cửa hàng đồ dùng ngoài trời.

“Thuyền kayak bơm hơi trong cửa hàng chúng tôi buổi sáng đã bán hết rồi, mấy ngày nữa mới có hàng... Đồ lặn cũng bán hết rồi...”

Những thứ muốn mua đều đã bán hết, người đàn ông trẻ tuổi có chút thất vọng bước ra khỏi cửa hàng.

“Chào cô gái, muốn mua gì vậy?” Một người đàn ông trung niên nhiệt tình chào đón.

“Cháu xem qua một chút thôi ạ...”

Đỗ Tường đi một vòng trong cửa hàng. Cửa hàng này rất lớn, và cũng giống như siêu thị, rất nhiều kệ hàng đã trống không. Cô lướt qua nhãn mác trên kệ: bếp di động, bếp cồn, thảm chống ẩm, áo gió, phao cứu sinh...

Cảm giác bất an trong lòng Đỗ Tường càng lúc càng lớn. Những gì cô thấy trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ này dường như đang báo hiệu điều gì đó...

Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Đỗ Tường thuê một chiếc xe đạp công cộng.

Cô tìm địa chỉ công ty của “Đỗ Tường” trên ứng dụng giao đồ ăn. Mai phải đi làm rồi, hôm nay đi nhận mặt trước một phen. Công ty cách tiểu khu cô ở rất gần, đi xe đạp chỉ mất năm phút.

Cô đi một vòng quanh công ty, tìm hiểu rõ sự phân bố đường sá gần đó. Thấy sắp đến giờ hẹn giao hàng với nhân viên siêu thị, cô mới đạp xe trở về.

Vừa vào tiểu khu, cô lại thấy người đàn ông trẻ tuổi lúc nãy. Anh ta thực sự quá nổi bật. Anh ta cùng hai người đàn ông trẻ khác đang dùng xe đẩy chở một cái thùng dài gần 4 mét đi vào trong. Cái thùng rất lớn, bên ngoài còn được nẹp gỗ, không biết bên trong chứa gì.

Người qua đường nhìn thấy cái thùng khổng lồ đó đều không khỏi liếc nhìn họ vài lần.

Đỗ Tường về nhà đợi không bao lâu thì nhân viên giao hàng mang đồ đến.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, cô lại ngồi trước máy tính. Trong máy tính có không ít tài liệu liên quan đến công việc, rất nhiều thứ cô xem không hiểu, nhưng vẫn phải cố gắng xem qua từng cái một.

Buổi tối, cô dùng nồi cơm điện nấu một nồi cơm, ăn cùng một đĩa trứng xào ớt xanh hơi cháy mà vẫn thấy ngon lành.

Cô thức trắng cả đêm để làm quen với nội dung công việc của “Đỗ Tường”.

Cửa sổ sát đất của phòng ngủ dùng kính hai lớp, hiệu quả cách âm rất tốt, nhưng nửa đêm Đỗ Tường vẫn nghe thấy tiếng mưa lớn đập mạnh vào cửa sổ, xen lẫn từng cơn gió rít.

7 giờ sáng, Đỗ Tường với hai quầng thâm mắt to đùng gặm hai bắp ngô.

Ngô được cô luộc cả vỏ, vị mềm ngọt thanh. Nước luộc ngô không chỉ có hương thơm của ngô mà còn có vị ngọt nhẹ, đối với Đỗ Tường mà nói, đây là một món ngon hiếm có.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi, nhưng đã nhỏ hơn hôm qua rất nhiều.

Đỗ Tường tìm thấy áo mưa ở tủ giày rồi khoác ba lô ra khỏi cửa. Nước trong tiểu khu đã ngập quá mắt cá chân.

Chiếc xe đạp công cộng cô đi về hôm qua vẫn còn đỗ ở chỗ cũ. Đỗ Tường lau khô yên xe rồi đạp đi. Lúc rời khỏi tiểu khu, cô bắt gặp người đàn ông trẻ tuổi hôm qua. Anh ta đang đi một chiếc xe ba bánh điện từ bên ngoài về, trên xe chở rất nhiều vật liệu xây dựng.

Tóc mái của anh ta bị nước mưa làm ướt, bết vào trán, trông có chút nhếch nhác.

Đỗ Tường không khỏi liếc nhìn những vật liệu xây dựng đó. Anh ta định sửa sang nhà cửa sao?

Ra khỏi tiểu khu, Đỗ Tường mới phát hiện, nước trên đường lớn còn ngập nghiêm trọng hơn trong tiểu khu. Chỗ sâu nhất đã ngập đến đầu gối cô, bánh xe đạp chìm nghỉm trong nước. Nếu không phải kỹ năng lái xe của cô tốt, có lẽ đã ngã ngay lập tức.

Cô mất gần mười phút mới đến được công ty. Sảnh lớn tầng một tối qua bị ngập nước, nhân viên vệ sinh và bảo an đang dọn dẹp.