Chương 3.1: Tích trữ

Tiểu khu rất lớn, Đỗ Tường mất gần hai mươi phút mới đi hết một vòng và tìm được hai cổng chính.

Một trong hai cổng chính đối diện thẳng với một trung tâm thương mại lớn, bên cạnh là một dãy phố buôn bán sầm uất. Bên ngoài trung tâm thương mại đậu đầy xe, người qua kẻ lại vô cùng náo nhiệt.

Cô còn chưa ra khỏi tiểu khu đã ngửi thấy mùi thức ăn quyến rũ lan tỏa trong không khí.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hằng ngày phải ăn loại lương khô nén rẻ tiền, vừa vô vị vừa khó nuốt ở khu an toàn, cô gần như đã quên mất mùi vị của thức ăn bình thường là như thế nào.

Cô đi dạo một vòng quanh khu phố buôn bán, cuối cùng chọn một quán ăn nhanh trông có vẻ bình dân trong một góc nhỏ. Cô không biết mật khẩu thẻ ngân hàng của “Đỗ Tường”, nên phải tiêu tiền tiết kiệm một chút.

Đồ ăn trong quán đều bán theo suất, mười lăm đồng một suất, có thể lấy thêm cơm miễn phí.

Đỗ Tường gọi một suất đùi gà. Suất ăn có một cái đùi gà kho, hai miếng đậu phụ kho, một quả trứng kho, còn có hai muỗng bắp cải xào và khoai tây thái sợi xào chua cay, khẩu phần rất đầy đặn.

Đỗ Tường tìm một chỗ ngồi xuống, cố gắng kiềm chế để không nhìn sang bàn bên cạnh, nơi có một đĩa mì xào trứng mà khách đã ăn thừa.

Đây là thế giới hòa bình, đồ ăn thừa là chuyện rất bình thường. “Đỗ Tường” của hiện tại sẽ không đi nhặt đồ thừa của người khác...

Đỗ Tường không ngừng tự nhủ trong lòng.

TV trong quán đang phát bản tin dự báo thời tiết, giọng người dẫn chương trình truyền vào tai cô.

“Do ảnh hưởng của bão Ulan, trong vài ngày tới thành phố của chúng ta sẽ có mưa lớn, kèm theo sấm sét và gió giật mạnh...”

Người dẫn chương trình còn chưa nói xong, mấy thực khách ngồi bàn sau đã bắt đầu bàn tán.

“Sếp bọn tôi bảo bão không đổ bộ vào thành phố mình đâu, bắt đi làm tiếp. Dân văn phòng khổ thật!”

“Trời mưa quần áo không khô được, bực mình ghê!”

“Công ty bọn tôi mai cho nghỉ một ngày. Lát nữa tôi phải đi siêu thị mua ít đồ ăn vặt, mai ở nhà cày phim chơi game...”

Hai chữ “siêu thị” khiến Đỗ Tường có chút rục rịch. Lần cuối cùng cô được đi siêu thị đã là chuyện của trước thời mạt thế!

Mười năm qua, cả nhà ba người họ gần như ngày nào cũng phải bôn ba vì sự an toàn và cái ăn cái mặc. Giờ đây, một cơ hội tích trữ hàng hóa có sẵn bày ra trước mắt, cô không thể nào làm ngơ được!

Đỗ Tường quyết định ngay tắp lự, ăn xong sẽ đi siêu thị mua đồ!

Cô nhanh chóng bị suất cơm đùi gà mà chủ quán bưng lên thu hút. Đùi gà và các món ăn kèm được xếp ngay ngắn trên cơm. Những hạt cơm trắng ngần, trong suốt được rưới một lớp nước sốt màu nâu, hương thơm của thịt không ngừng xộc vào mũi cô.

Quán ăn nhanh này dùng loại gạo thơm hạt dài, hạt gạo trong veo, bề mặt còn óng lên một lớp dầu mỏng, hương gạo thơm nức.

Cô vội vàng cầm lấy thìa, xúc một muỗng cơm lớn đưa vào miệng. Nước kho đậm đà, mặn ngọt vừa phải quyện với cơm thơm dẻo, vô cùng ngon miệng.

Cơm vừa vào miệng, Đỗ Tường đã xúc động đến mức suýt khóc. Thật sự quá ngon! Trước đây ở khu an toàn, kể cả ngày lễ tết cô cũng không được ăn một bát cơm thơm nức mũi như thế này.

Cô ăn rất nhanh, nhưng động tác lại gần như thành kính, không lãng phí một hạt cơm nào.

Sau khi ăn hết suất cơm, cô lại đi lấy thêm một muỗng cơm trắng, ăn đến khi no căng mới lưu luyến dừng lại. Cái đĩa cô vừa dùng xong sạch bong như mới, phảng phất như đã được liếʍ qua.

Ăn xong, Đỗ Tường đi thẳng đến trung tâm thương mại. Lối vào có bản đồ, cô men theo đó và thuận lợi tìm được lối vào siêu thị.

Không biết có phải vì dự báo thời tiết nói bão sắp đến nên người dân bắt đầu tích trữ hàng hóa hay không, mà không ít kệ hàng trong siêu thị đã trống trơn.

Buổi trưa khách trong siêu thị tương đối ít, Đỗ Tường chỉ thấy lác đác vài người.

Cô tìm một chiếc xe đẩy nhỏ ở lối vào, cố nén sự kích động và hưng phấn trong lòng rồi tiến vào bên trong.

Cô lướt qua các khu đồ gia dụng và đồ dùng sinh hoạt, đi thẳng đến khu lương thực. Nhìn thấy đủ loại gạo, mì, dầu ăn sặc sỡ trên kệ, Đỗ Tường không khỏi sáng mắt lên.

Đây đâu phải là đồ ăn, đây là cả một núi vàng!

Đỗ Tường chỉ ước có thể khuân hết chúng về nhà, nhưng nghĩ đến số tiền ít ỏi trong túi, cô nhanh chóng bình tĩnh lại.

Cô so sánh giá của các nhãn hiệu khác nhau, rồi mua một thùng dầu ăn, năm túi gạo hút chân không loại mười cân và hai mươi gói mì khô giảm giá.

Đỗ Tường còn muốn mua thêm, nhưng nghĩ đến mấy thứ này đã tốn gần 300 đồng, cô đành lưu luyến rời khỏi khu lương thực. Cô không đi đến quầy thu ngân tính tiền ngay, mà đẩy xe đi lang thang không mục đích trong siêu thị.

Ở khu thực phẩm, đồ hộp, bánh quy và mì gói chỉ còn lại vài gói thưa thớt. Khu đồ ăn chín phần lớn quầy hàng cũng trống không. Nhân viên bán hàng phía sau đang ra sức chế biến món ăn, các quầy hàng lại dần được lấp đầy.

Mùi thơm của đủ loại thức ăn lan tỏa trong không khí, vô cùng hấp dẫn. Đỗ Tường không nhịn được, mua một túi bánh mì nướng bơ tỏi năm đồng.

Siêu thị có rất nhiều mặt hàng giảm giá, Đỗ Tường nhìn giá niêm yết, lại không kìm được mà bỏ thêm vài thứ vào xe đẩy.

Trứng gà hai đồng hai sáu một cân, lấy một vỉ; khoai tây chín hào chín một cân, lấy năm củ...

Chẳng mấy chốc, một khách hàng quen thuộc trong siêu thị đã thu hút sự chú ý của cô. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo gió. Đây đã là lần thứ ba Đỗ Tường nhìn thấy anh ta.

Hầu hết khách hàng trong siêu thị đều đi lại khá chậm rãi, nhưng người đàn ông này thì khác. Anh ta đẩy xe đẩy chạy khắp siêu thị, đồ đạc trong xe nhiều đến mức sắp tràn cả ra ngoài. Anh ta mua đồ không xem giá cũng không xem nhãn hiệu, thấy cái gì vừa mắt là quơ hết vào xe.