Chương 2.2: Thế giới mới

Người này cũng tên là Đỗ Tường, đang thuê căn hộ chung cư này. Cô ấy làm việc cho một công ty thực phẩm, sống cuộc sống của một nhân viên văn phòng từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối. Nguyện vọng lớn nhất của cô là tiết kiệm đủ tiền để về quê mua nhà dưỡng lão...

Đỗ Tường nhíu mày. Hôm nay là ngày làm việc, theo thói quen của “Đỗ Tường”, cô nên đi làm. Nhưng cô chẳng biết gì cả, ngay cả địa chỉ công ty cũng không biết. Cứ thế mà đi làm, liệu có bị lộ tẩy không?

Cô nghĩ một lúc, rồi tìm trong ứng dụng trò chuyện một người có tên “Lý hói”. Dựa vào những lời than thở trong nhật ký, đây là cấp trên của cô, xin nghỉ phép thì tìm người này chắc không sai.

Cô lướt xem lịch sử trò chuyện của hai người, sau đó bắt chước giọng điệu của nguyên chủ để soạn một tin nhắn xin nghỉ.

Đỗ Tường: [Tổ trưởng, em bị viêm dạ dày, nôn mửa cả đêm qua, giờ đang ở bệnh viện truyền nước. Hôm nay em xin nghỉ một ngày được không ạ?]

Chưa đầy 30 giây sau, cô đã nhận được hồi âm.

Lý hói: [Cô đã ở bệnh viện rồi còn hỏi tôi làm gì?]

Lý hói: [Mai nộp cho tôi tờ giấy xin phép nghỉ!]

Nhìn tin nhắn trên điện thoại, Đỗ Tường thở phào nhẹ nhõm. Xin nghỉ thành công rồi! Cửa ải trước mắt xem như tạm thời qua được!

Đỗ Tường: [Vâng ạ, em cảm ơn tổ trưởng.]

Đỗ Tường hơi thả lỏng, bụng cô liền phát ra tiếng kêu “ùng ục”. Cảm giác đói cồn cào lan khắp cơ thể.

Ánh mắt cô dán vào nửa bát mì gói còn lại trên bàn làm việc. “Đỗ Tường” kia chắc một sớm một chiều chưa về được, bát mì này không ăn thì lãng phí quá, hay là... cô giải quyết hộ cô ấy vậy!

Cô vươn tay về phía bát mì với lớp dầu mỡ màu vàng đã đông lại. Sợi mì đã ngâm trong nước súp cả đêm nên đã nở bung, chẳng còn chút dai nào, vừa chạm đũa vào đã nát. Vậy mà Đỗ Tường lại ăn một cách ngon lành.

Nước súp đậm vị gia vị, thứ mà trước tận thế bị coi là rác rưởi, giờ đây lại là “cao lương mỹ vị” mà có khi cả năm cô cũng chẳng được nếm một lần.

Cô uống cạn cả nước súp, sau đó giải quyết nốt những món ăn vặt còn thừa trên bàn, rồi mới mãn nguyện tiếp tục khám phá căn phòng.

Cô tìm thấy một ít tiền mặt và giấy tờ trong túi xách, tổng cộng là 2153,6 đồng. Cô còn tìm thấy một hộp thuốc trong tủ, bên trong có rất nhiều loại thuốc được nhét lộn xộn. Nhìn những loại thuốc đó, mắt Đỗ Tường sáng rực lên.

Mẹ cô mà có được chỗ thuốc này, bệnh chắc chắn sẽ khỏi!

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô lại ảm đạm đi, nét mặt đầy phiền muộn. Tình cảnh của cô bây giờ, liệu có thể quay về được không? Giờ cô chỉ có thể hy vọng bố cô sẽ mang được thuốc về...

Đỗ Tường do dự một chút, rồi vẫn lấy ra một vỉ thuốc hạ sốt và một vỉ thuốc chống viêm nhét vào túi áo ngủ.

Quần áo trong tủ chủ yếu là gam màu sáng, trông tươi tắn và thanh thoát. Cô đoán tính cách của “Đỗ Tường” này hẳn là khá hoạt bát.

Kinh nghiệm nhiều năm tìm kiếm vật tư bên ngoài khu an toàn giúp cô nhanh chóng khám phá xong cả phòng ngủ. Cô mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài. Bên ngoài là phòng ăn và một nhà bếp không gian mở, bên phải cửa phòng ngủ là nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh rất bừa bộn, đập vào mắt là đủ loại chai lọ và mỹ phẩm. Đỗ Tường xem qua loa rồi chuyển sang phòng ăn và nhà bếp.

Nhà bếp có đầy đủ các thiết bị nhỏ, nhưng không có nhiều dấu vết sử dụng. “Đỗ Tường” làm ở công ty thực phẩm nên trong tủ bếp có khá nhiều đồ ăn vặt. Đỗ Tường bóc một gói hạt óc chó vị sữa, hương vị thơm ngọt khiến cô thỏa mãn nheo mắt lại.

Vừa nhai hạt óc chó, Đỗ Tường vừa mở tủ lạnh. Ngăn mát của tủ lạnh chứa đầy các loại đồ uống và nước khoáng đủ màu sắc, không có chút nguyên liệu nấu ăn nào.

Sau khi khám phá xong cả căn nhà, Đỗ Tường ngồi xuống phòng ăn. Cô mở ứng dụng liên lạc, lật xem lịch sử trò chuyện từ trên xuống dưới, dựa vào nội dung để phán đoán mối quan hệ của “Đỗ Tường” với những người này...

“Đỗ Tường” sau khi tốt nghiệp vẫn luôn đi làm xa, quan hệ của cô ấy với bố mẹ không tệ, cứ hai ba ngày lại liên lạc một lần.

Người bạn thân nhất của cô ấy ở thành phố này là hai đồng nghiệp trong công ty, tên là Khương Lê và Triệu Hân. Ba người không làm cùng bộ phận nhưng có một nhóm chat riêng, sau khi tan làm còn thường xuyên đi ăn khuya cùng nhau.

Đỗ Tường dành cả buổi sáng để đọc xong lịch sử trò chuyện gần đây của “Đỗ Tường” và các đồng nghiệp, sau đó xem ảnh trên trang cá nhân của họ để ghi nhớ khuôn mặt mỗi người.

Thời gian bất giác đã đến trưa, trong nhóm chat của ba người hiện lên mấy tin nhắn.

Khương Lê: [Bên tớ còn phải hơn mười phút nữa mới xong, hai cậu lấy cơm giúp tớ với. Tớ muốn ăn sườn, cá viên cay và súp lơ xanh!]

Triệu Hân: [Ok.]

Triệu Hân: [Tường Tường, tớ qua tìm cậu đây, chúng mình cùng đi nhà ăn nhé!]

Thấy vậy, Đỗ Tường vội vàng trả lời: [Hôm nay tớ xin nghỉ không ở công ty, hai cậu ăn đi nhé!]

Sau khi ứng phó xong với bạn thân của “Đỗ Tường”, cô sờ bụng mình. Nửa bát mì gói buổi sáng dường như đã tiêu hóa hết, giờ cô cảm thấy hơi đói.

Cô nhìn chiếc tủ bếp chứa đầy đồ ăn vặt rồi nuốt nước bọt. Đắn đo một hồi, cô vẫn quyết định ra ngoài xem sao.

Cô thay một bộ đồ thể thao cho tiện di chuyển, mang theo ba lô và con dao gọt hoa quả duy nhất trong nhà rồi ra khỏi cửa.

Nơi cô đang ở là một tòa chung cư cao tầng, mỗi tầng có mười mấy căn hộ. Hành lang khá tối, chỉ có tấm biển “Lối thoát hiểm” là phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo.

Dù tòa nhà có đến bốn thang máy, nhưng thang máy gần như tầng nào cũng dừng lại. Đỗ Tường đợi vài phút mà cả bốn thang máy vẫn còn ở tít tầng mười mấy. Cô liếc nhìn con số “6” trên tường, cuối cùng quyết định đi thang bộ.