Thang máy bệnh viện đã hỏng từ lâu, cô chỉ có thể đi thang bộ xuống, mà lúc này cô đang ở tầng 15.
Hành lang bệnh viện có rất nhiều bộ hài cốt còn hằn dấu răng. Đỗ Tường cẩn thận tránh chúng, không dám gây ra một tiếng động nhỏ nào.
Dù đã trải qua vô số lần chạy trốn như thế này trong suốt mười năm qua, cô vẫn vô cùng căng thẳng.
Những tiếng rung chuyển và tiếng gầm của quái vật vọng xuống từ trên đầu khiến cô kinh hồn bạt vía, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Đoạn đường này dài đằng đẵng. Đỗ Tường không biết đã đi bao lâu mới nhìn thấy cánh cửa ở lối ra hành lang tầng một, cánh cửa tượng trưng cho hy vọng.
Cô hơi tăng tốc, chạy về phía lối ra.
Mười bước, chín bước, tám bước... Cuối cùng cô cũng vào được sảnh lớn tầng một.
Phía trước tòa nhà nội trú nơi cô đang đứng còn có một tòa nhà nội trú khác cao đến hai mươi tầng. Chỉ cần băng qua tòa nhà đó, con quái vật trên lầu sẽ rất khó nhìn thấy cô, độ khó của cuộc chạy trốn này cũng sẽ giảm đi đáng kể.
Cô đi chưa được vài bước, sau lưng bỗng vang lên một tiếng “Ầm...”.
Đỗ Tường giật thót mình, cô quay lại nhìn, cánh cửa mục nát ở lối vào cầu thang bộ vậy mà lại đổ sập ngay lúc này!
“Gào...” Tiếng gầm rú đầy hưng phấn của con quái vật vọng xuống từ trên lầu.
Đỗ Tường siết chặt con dao trong tay, chỉ do dự chưa đến không phẩy một giây, cô liền quyết định chạy về phía tòa nhà nội trú phía trước.
Quái vật cần thời gian để xuống lầu. Nếu sau khi xuống, nó nán lại ở sảnh tầng một một lúc, cô vẫn còn hy vọng chạy thoát.
Tòa nhà nội trú phía trước nối liền với khu phòng khám, chiếm một diện tích rất lớn. Đỗ Tường dùng hết sức chạy hơn một phút mới đến được lối ra.
Bên ngoài tòa nhà phòng khám là một quảng trường nhỏ, nhưng bên ngoài tường rào quảng trường có rất nhiều dãy nhà cũ kỹ. Nếu cô có thể trốn vào khu nhà đó, biết đâu có thể thoát được một kiếp.
Nhưng nữ thần may mắn đã không mỉm cười với cô. Cô vừa bước ra khỏi tòa nhà phòng khám, sau lưng đã vang lên tiếng gầm rú phấn khích của con quái vật.
Con quái vật đó không hề nán lại ở tầng một, mà đã đuổi theo cô sang tận tòa nhà này!
Đỗ Tường biết lần này mình lành ít dữ nhiều, cô cắn răng, vẫn cố chạy về phía bên ngoài bệnh viện.
Nhưng tốc độ của con người làm sao bì được với con quái thú cao bốn, năm mét?
Cô còn chưa chạy ra khỏi quảng trường nhỏ bên ngoài tòa nhà phòng khám, sau lưng đã bị bao phủ bởi một bóng đen khổng lồ.
Đỗ Tường khựng lại, cô hoảng sợ quay đầu, suýt chút nữa bị nước dãi tanh hôi của con quái vật văng trúng mặt.
Viên Giáp thú cấp F, nhược điểm ở trên đỉnh đầu...
Trong đầu cô hiện lên những tài liệu về quái vật mà cô đã học thuộc lòng từ nhỏ đến lớn, bàn tay cầm dao hơi run rẩy.
Móng vuốt to rộng của Viên Giáp thú vồ về phía cô. Cô lộn một vòng tại chỗ để né đòn, mặc cho xi măng và vụn đá làm trầy xước mặt và tay. Cô không hề cảm thấy đau, chỉ chật vật né tránh những đòn tấn công của nó.
Đỗ Tường lăn hết vòng này đến vòng khác trên mặt đất. Viên Giáp thú cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Chiếc đuôi vốn rũ trên mặt đất như để trang trí của nó bỗng động đậy!
Chiếc đuôi của Viên Giáp thú vô cùng linh hoạt, tốc độ tấn công của nó lập tức nhanh hơn gấp mấy lần.
Đỗ Tường không tránh được chiếc đuôi dài hơn hai mét. Eo cô bị đuôi của Viên Giáp thú quấn lấy, nó quăng cô lên không trung như ném một cái bao cát. Đỗ Tường nhìn Viên Giáp thú dưới mặt đất không ngừng nhỏ lại, rồi lại nhanh chóng lớn dần...
Cơ thể cô rơi mạnh xuống nền xi măng cứng ngắc, cơn đau nhói truyền đến từ khắp nơi.
Chưa dừng lại ở đó, chiếc đuôi của Viên Giáp thú giơ cao lên rồi quất mạnh xuống eo Đỗ Tường.
“Rắc...” Đỗ Tường dường như nghe thấy tiếng xương sống của mình gãy lìa.
Đứng dậy! Mau đứng dậy! Cô không thể chết ở đây, mẹ cô vẫn đang ở khu an toàn chờ cô mang thuốc về!
Đỗ Tường không ngừng thúc giục bản thân trong lòng, nhưng dù đã dùng hết sức lực, cô cũng chỉ có thể nhúc nhích được bàn tay phải đang cầm dao một chút.
“Lạch cạch, lạch cạch...” Viên Giáp thú hài lòng nhìn món thức ăn đang ngoan ngoãn nằm trên mặt đất, rồi từng bước tiến về phía cô.
Cơ thể Đỗ Tường lập tức bị nhấc bổng lên. Viên Giáp thú đã tóm được eo cô.
Cái miệng rộng tanh hôi của nó ngày càng gần, cô thậm chí có thể nhìn thấy những mảnh thịt vụn đỏ tươi còn sót lại giữa kẽ răng nó. Đầu cô bị nhét vào miệng Viên Giáp thú. Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Đỗ Tường giơ cánh tay phải duy nhất còn cử động được, nắm chặt con dao, đâm mạnh xuống.
“Gào...” Viên Giáp thú tức giận quẳng món “thức ăn” vừa đâm vào miệng mình xuống đất.
Đỗ Tường lại bay ra như một cánh diều, cơ thể một lần nữa đập mạnh xuống nền xi măng. Cơn đau khiến đầu óc cô quay cuồng, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ...
Ngay lúc ý thức sắp chìm vào bóng tối, cô dường như nghe thấy một giọng nói máy móc lạnh băng. Âm thanh đó rất mơ hồ, cô nghe không rõ lắm.
[Tích! Hệ thống Sinh tồn Tận thế đang kích hoạt... Liên kết thành công...]
[Phát hiện chỉ số sinh mệnh của ký chủ sắp biến mất... Tít... Khởi động phương án khẩn cấp... Đang tiến hành dịch chuyển...]
[Dịch chuyển thành công... Đang chữa trị... Nhiệm vụ chính: Sống sót...]
Trước tòa nhà phòng khám, trên quảng trường trống trải, Viên Giáp thú phun ra “cái gai nhỏ” đã đâm vào miệng mình.
Khi nó chuẩn bị ăn một lần nữa, nó lại thấy món “thức ăn” mà mình vất vả bắt được bỗng biến thành một ảnh ảo ngay trước mặt, rồi tan biến vào không khí, chỉ còn lại một chiếc ba lô cũ nát.
Nhận ra “thức ăn” đến miệng còn chạy mất, Viên Giáp thú ngửa mặt lên trời, rống lên một tràng giận dữ.