"Trời còn chưa biết sẽ mưa đến bao giờ, kể cả có tạnh mưa thì nước rút cũng cần thời gian. Hiện tại hơn nửa đất nước đều bị thiên tai, lương thực và hoa màu chắc đều bị ngâm hỏng cả rồi. Kể cả giao thông có khôi phục cũng chưa chắc đã mua được đồ ăn. Tốt nhất chúng ta vẫn nên giữ lại chút đồ ăn trong tay!"
Chiều hôm đó, ba người đang lướt điện thoại thì cả căn phòng đột ngột tối sầm.
"Sao lại cúp điện đột ngột vậy?" Khương Lê kinh ngạc kêu lên.
"Tôi vừa mới định sạc điện thoại." Triệu Hân rêи ɾỉ, điện thoại của cô chỉ còn 4% pin, một giây nữa là tự động tắt nguồn.
Đỗ Tường đã sớm chuẩn bị cho việc này nên không quá ngạc nhiên. Cô đứng dậy khỏi tấm thảm: "Để tôi đi hứng thêm một ít nước."
Từ lúc phát hiện dự báo thời tiết không còn chính xác, Đỗ Tường đã bắt đầu trữ nước trong nhà. Tất cả các vật chứa lớn nhỏ trong nhà đều được cô đổ đầy nước. Nhà bếp có lắp máy lọc nước, tuy dòng chảy hơi nhỏ nhưng nước từ vòi có thể uống trực tiếp.
"Hân Hân, lát nữa tụi mình nấu hết đồ ăn trong tủ lạnh đi, tôi sợ để lâu sẽ hỏng mất!" Đỗ Tường kéo rèm cửa phòng ăn ra, cả căn phòng lập tức sáng sủa hơn nhiều.
"Ok!" Triệu Hân đáp lời, hai người đặt điện thoại xuống rồi đi vào bếp.
Tối hôm đó, Đỗ Tường đã được ăn bữa cơm thịnh soạn nhất kể từ khi xuyên qua đến nay: cá hố chiên giòn, cá ba sa sốt cà chua, canh thịt viên ức gà... Nhưng cô lại ăn trong lơ đãng. Tin tức toàn là tin xấu, mực nước ngày một dâng cao và lượng đồ ăn trong nhà không ngừng vơi đi khiến cho dự cảm chẳng lành trong lòng cô ngày một mãnh liệt.
Điện thoại của Triệu Hân đã tự động tắt nguồn vì hết pin. Để tiết kiệm pin, Đỗ Tường và Khương Lê một người chọn tắt máy, người còn lại thì bật chế độ siêu tiết kiệm pin.
Không có hoạt động giải trí, ba người sớm đã đi ngủ.
Nửa đêm, ba người bị một loạt tiếng động lớn đánh thức.
"Có chuyện gì vậy?" Triệu Hân hồn vía lên mây nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đỗ Tường kéo rèm ra, các tòa nhà gần đó không ngừng có ánh đèn pin lóe lên. Nương theo ánh sáng chớp nhoáng của đèn pin, Đỗ Tường miễn cưỡng nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài.
"Hết mưa rồi, nhưng gió lớn quá..."
"Xoảng!" Lại một tiếng động lớn vang lên.
Đây... sao nghe giống tiếng kính vỡ vậy?
Đỗ Tường nghĩ đến video đã xem mấy hôm trước, trong lòng dấy lên dự cảm không lành.
Cô mở điện thoại, kết nối mạng để xem tin tức trong nhóm. Sau khi đọc xong, tim cô chùng xuống. Lại là cửa kính sát sàn của tầng trên bị vỡ thật!
"Gió bên ngoài làm vỡ cửa kính sát sàn của tầng trên rồi, chúng ta vào nhà vệ sinh trốn một lát đi!" Đỗ Tường hét lên với hai người bạn, ôm chăn rồi mò mẫm chạy về phía phòng tắm.
Hai người kia cũng nghĩ đến video lần trước, liền không thèm đi giày, chân trần chạy theo Đỗ Tường vào phòng tắm.
Ba người co rúm trong phòng tắm chật hẹp và tối tăm, nghe tiếng kêu khóc không ngừng vọng đến từ bên ngoài. Cả ba nắm chặt tay nhau, không ngừng động viên đối phương.
"Tường Tường, cửa kính nhà cậu là loại hai lớp, chắc chắn sẽ không sao đâu!"
"Tôi xem tin tức trên mạng, toàn là mấy tầng cao mới xảy ra chuyện, tụi mình ở tầng sáu, chắc chắn sẽ không sao!"
"Trời mau sáng thì tốt rồi!"
Ngoài trời gió lớn gào thét, đến nửa đêm lại bắt đầu đổ mưa to. Trong nhóm chat không ngừng có người cầu cứu. Ba người gần như đếm từng giây chờ trời sáng.
Rạng sáng, mưa gió bên ngoài cuối cùng cũng ngớt. Ba người lúc này mới dám lấy hết can đảm đi ra khỏi phòng tắm.
Phòng ăn có lắp cửa sổ chống trộm nên kính không bị vỡ. Cửa kính sát sàn của phòng ngủ thì bị vỡ lớp ngoài cùng, lớp bên trong vẫn còn nguyên vẹn, nhưng Đỗ Tường cảm thấy, nếu tình huống này tái diễn một lần nữa, căn phòng ngủ này chưa chắc đã giữ được.
Đỗ Tường nhìn ra ngoài, mực nước dưới lầu lại dâng lên, đã bắt đầu lan đến tầng bốn.
"Cuối cùng cũng tạnh mưa rồi, muốn đi làm lại quá! Mấy ngày nay sống trong sợ hãi, giờ tôi thấy quẹt thẻ đi làm cũng là một loại hạnh phúc..."
"Còn ba ngày nữa thôi là bão Ulan đi rồi, đến lúc đó cuộc sống của chúng ta sẽ trở lại bình thường."
Ba người dùng đồ ăn thừa từ tối qua để nấu một bữa mì. Lúc nấu ăn, họ phát hiện ga vẫn dùng được bình thường, nhưng nước thì đã bị cắt.
"Sau này đi vệ sinh thì tụi mình xuống dưới múc nước, nước sạch trong nhà phải dùng tiết kiệm..." Đỗ Tường nói với hai người bạn.
Hai người gật đầu, không có ý kiến gì.
Mấy ngày nay họ vẫn luôn lướt mạng, xem không ít cảnh người dân ở các vùng thiên tai, họ biết rõ đồ ăn sạch và nước uống quý giá đến nhường nào.
Ăn cơm xong, Đỗ Tường phát hiện trong khu nhà đã có thêm không ít người lạ. Họ hoặc là chèo chậu nhựa, hoặc là ngồi trên những tấm ván gỗ, trông vô cùng thảm thương.
Điện thoại của Đỗ Tường không ngừng rung lên. Giang Thần, người vẫn luôn im lặng từ lúc lập nhóm, đột nhiên bắt đầu nhắc đến toàn bộ thành viên.
Giang Thần: [Nhiều hộ trong tòa nhà đã hết đồ ăn rồi. Chúng tôi có một chiếc thuyền gỗ và một chiếc thuyền bơm hơi, định nhân lúc tạnh mưa tổ chức mọi người ra ngoài mua thêm đồ ăn, có ai tham gia không?]
Mọi người trong nhóm rất ngạc nhiên, bắt đầu hỏi Giang Thần tại sao nhà anh ta lại có thuyền. Giang Thần trả lời qua loa vài câu rồi lái chủ đề về đúng quỹ đạo. Mọi người lũ lượt đăng ký.
Đỗ Tường do dự một chút rồi cũng đăng ký một suất.
"Tường Tường, nhà mình không thiếu đồ ăn, không cần thiết phải đăng ký đâu!" Triệu Hân khuyên cô.
"Tôi biết, tôi muốn ra ngoài xem tình hình bên ngoài thế nào." Đỗ Tường đáp.
"Vậy tụi tôi đi cùng cậu! Ba người cùng đi có thể trông chừng lẫn nhau!"
Đỗ Tường nghĩ một lát rồi nói: "Hân Hân đi cùng tôi thôi! Lê Lê cậu ở nhà trông nhà, tiện thể giúp tôi thu dọn đồ đạc trong phòng ngủ."