"Khụ... khụ khụ..." Nước bẩn sộc vào khiến Đỗ Tường ho sặc sụa. Cô vịn vào một cái cây ven đường, hoảng loạn đứng dậy rồi ho lấy ho để.
Sau khi lấy lại hơi, cô quay đầu tìm hai người còn lại. Họ đã bị dòng nước cuốn đi xa hơn một chút, nhưng may là cả hai đều đã đứng dậy được và đang dựa vào tường ho khan. Chiếc chậu nhựa của Triệu Hân đã bị cuốn đi mất, hai chiếc còn lại thì chìm nghỉm. May là mấy túi ni lông được buộc vào cổ tay nên không bị trôi đi, vẫn đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
"Hai cậu có sao không?" Đỗ Tường hét về phía họ.
"Không sao!" Hai người lớn tiếng trả lời.
Đỗ Tường mò mẫm tìm được một chiếc chậu nhựa, lật nó lại. Hai người kia cũng men theo tường bước về phía cô. Cả ba nắm chặt tay nhau, khó nhọc bước đi trong cơn mưa tầm tã.
Khu dân cư nhà Đỗ Tường nằm ở địa thế tương đối cao, nên càng đến gần, mực nước trên mặt đất càng thấp, tốc độ của họ cũng ngày một nhanh hơn.
"Tới rồi! Tới rồi!" Triệu Hân nhìn tòa nhà cao tầng trong khu mà nước mắt lưng tròng: "Kí©h thí©ɧ quá đi mất, vừa nãy tôi thật sự tưởng mình sắp bỏ mạng trên đường rồi..."
"Tường Tường, người ta tắm thì tốn nước, cậu tắm thì tốn mạng!" Khương Lê trêu.
Nửa giờ sau, ba người cuối cùng cũng mang theo mấy cái túi rác đen kịt cùng ba chiếc chậu nhựa về đến tòa nhà của Đỗ Tường.
Các căn hộ ở tầng một trong khu đều đã bị ngập, để giảm bớt thiệt hại, nhiều người đã chọn cách dọn đồ đạc trong nhà ra ngoài. Hành lang và cầu thang bộ đều bị chất đến không còn lối đi.
Trận mưa to này đã khiến họ tổn thất không ít. Vẻ mặt ai nấy đều có chút thê thảm, vài người còn đứng hút thuốc ở ngoài hành lang khiến cả khu vực khói bay nghi ngút.
Nhớ lại chuyện thang máy ở công ty đột ngột ngừng hoạt động, cả ba không dám đi thang máy nữa. Mưa to thế này, nếu bị nhốt trong thang máy, không biết đến bao giờ mới có người đến cứu.
Họ kéo lê mấy cái túi, mang theo thân mình ướt sũng đi bộ lên tầng sáu...
Gắng gượng lên đến tầng sáu, vừa vào cửa, Đỗ Tường đã gần như kiệt sức mà ngã phịch xuống sàn.
"Cuối cùng cũng về đến nhà!" Đỗ Tường nằm bệt ra đất.
Hai người kia cũng ngồi bệt xuống. Nhìn bộ dạng tả tơi của nhau, họ nhìn nhau vài lần rồi không nhịn được mà bật cười.
"Tụi mình đừng ngồi nữa, mau đi tắm thôi..." Triệu Hân giục.
Đỗ Tường vào phòng tắm làm một trận như đánh giặc. Lúc cô bước ra, Khương Lê và Triệu Hân đã thay đồ sạch sẽ, hai người đang bưng ly uống trà gừng. Chiếc nồi sữa nhỏ trên bếp tỏa ra hơi nóng nghi ngút, trong không khí toàn là vị cay nồng của gừng.
"Tường Tường, cậu cũng mau đến uống ly trà gừng xua bớt hơi lạnh đi!" Triệu Hân giục.
"Ok."
Triệu Hân cho hẳn ba miếng gừng lớn, còn băm nhuyễn ra nên vị gừng đặc biệt nồng. Vừa mới đưa lên miệng, vị cay xộc lên đã khiến Đỗ Tường phải nhíu mày.
Cay quá đi mất! Nhưng cô vẫn cố nén sự khó chịu mà uống hết một ly trà gừng lớn.
"Tường Tường, cậu mau xem nhóm chat đi, công ty mình có người chết đó!" Khương Lê đột nhiên kích động vỗ vào cánh tay Đỗ Tường: "May mà tụi mình về cùng cậu, khách sạn gần công ty đều hết phòng rồi. Phải ngủ lại một đêm ở cái nơi có người chết vì điện giật thì sợ chết khϊếp..."
Đỗ Tường mở điện thoại ra xem. Nguyên nhân là sau khi cúp điện, có hai nhân viên bảo vệ đi kiểm tra hộp điện, kết quả là hộp điện bị rò rỉ và giật chết người.
Hộp điện nằm ngay ở tầng một, mà mực nước trong đại sảnh vẫn không ngừng dâng lên. Một số người lo rằng hộp điện bị ngập sẽ khiến mình bị điện giật, nên đã bất chấp mưa gió rời công ty để đến khách sạn gần đó.
Lòng Đỗ Tường phẳng lặng như mặt hồ, nhưng cô vẫn giả vờ sợ hãi nói một câu: "Sợ thật đấy, lúc này mà xảy ra chuyện thì xe cứu thương cũng chẳng đến được..."
"Không được, tôi không dám nhìn nữa, ảnh chụp thi thể ghê quá! Tối nay thể nào cũng gặp ác mộng!" Khương Lê đặt điện thoại xuống, nhìn về phía Đỗ Tường: "Tường Tường, nhà cậu có gì ăn không? Tôi đói rồi!"
Không đợi Đỗ Tường trả lời, cô đã đi thẳng đến đống túi rác màu đen mà họ mang về.
"Loại mì phô mai này khá ngon, ăn nó đi! Thêm một cái xúc xích nữa... Tường Tường, Hân Hân, hai người ăn không?"
Đỗ Tường lặng lẽ gật đầu.
Hai mươi phút sau, ba người sau khi tắm rửa sạch sẽ đã ngồi quây quần trước bàn, xì xụp ăn mì phô mai.
Sợi mì rất dai, bên ngoài được phủ một lớp bột phô mai dày, thơm nức mùi sữa. Họ còn cho thêm xúc xích, trứng gà và rau xanh, đồ ăn kèm quả là xa hoa.
Ăn uống no nê xong, cả ba liền về phòng ngủ nằm dài.
Trừ Đỗ Tường, hai người kia đều là cú đêm, cứ cầm điện thoại dựa vào đầu giường lướt mạng. Để không bị lạc lõng, Đỗ Tường cũng đành cầm điện thoại tham gia cùng họ.
Chịu ảnh hưởng của bão Ulan, hôm nay hơn một nửa các thành phố trong cả nước đều có mưa, không ít nơi đã bị ngập lụt. Cơn bão không đổ bộ trực diện vào thành phố của Đỗ Tường, nên nơi họ ở vẫn chưa phải là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất.
"Sợ quá, các cậu xem video này đi!" Triệu Hân chia sẻ một đoạn video ngắn vào nhóm chat ba người.
Trong video, bầu trời u ám đến đáng sợ, gió lốc càn quét khắp thành phố, cửa kính của các tòa nhà cao tầng vỡ tan tành từng mảng. Đồ đạc trong nhà bị gió lốc cuốn bay ra từ những ô cửa sổ vỡ nát, sau đó bị cơn lốc nuốt chửng và biến mất...
"Chuyên gia khí tượng nói phải bảy ngày nữa cơn bão mới rời khỏi nước ta, không lẽ trời cứ mưa suốt bảy ngày như vậy à?" Khương Lê cau mày nói.
"Chắc không đâu, dự báo thời tiết nói mấy ngày tới chỗ chúng ta chỉ có mưa nhỏ thôi, trưa mai còn có nắng nữa. Mực nước dưới lầu chắc sẽ sớm rút đi thôi..." Triệu Hân an ủi cô bạn.