Gió gào thét dữ dội. Những tảng mây đen khổng lồ che kín cả bầu trời, không một tia nắng nào có thể lọt qua.
Bầu trời như bị xé toạc ra một cái miệng khổng lồ, bên trong là bóng tối sâu hun hút. Thỉnh thoảng, từ đó lại vọng ra những tiếng kêu kỳ dị, tựa như một bức tranh hoàn mỹ bị xé rách ngay chính giữa, vừa quái đản vừa u ám.
Đỗ Tường co mình dưới một chiếc quầy mục nát. Trước ngực cô là một chiếc túi vải bố màu đen đã sờn rách, tay phải nắm chặt một con dao sắc lạnh. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhỏ xuống nền gạch đầy tro bụi, để lại một vệt sẫm màu.
Trái tim cô thắt lại vì căng thẳng và sợ hãi, nhưng cô vẫn không dám thở mạnh, chỉ sợ một tiếng động nhỏ nhất cũng sẽ thu hút con quái vật ngoài hành lang.
“Thình thịch, thình thịch.”
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng ngoài hành lang, khiến lớp tro bụi trên nền gạch cũng khẽ rung lên.
Đỗ Tường đưa bàn tay dính đầy bụi lên sờ chiếc túi vải trước ngực, thầm cầu cho con quái vật bên ngoài mau chóng rời đi.
Mẹ cô đang ốm nặng, đã sốt cao cả ngày nay. Các biện pháp hạ nhiệt thông thường đều vô dụng, bà thậm chí đã bắt đầu mê sảng.
Thuốc hạ sốt ở khu an toàn đắt như vàng, không phải thứ mà những người sống sót ở tầng lớp dưới đáy như họ có thể mua nổi. Bố cô đã tính đi tính lại số điểm tích lũy trên vòng tay của ba người, rồi chỉ biết thở dài bất lực.
Cô và bố đã ở trong lều chăm sóc mẹ suốt cả ngày, chỉ biết vô vọng dùng nước sạch lau trán và lòng bàn tay cho bà.
Khi mặt trời lặn, bố cô với đôi mắt hằn đầy tơ máu dặn cô ở nhà trông mẹ, còn ông thì ra ngoài tìm cách.
Mạt thế đã mười năm, ngoài những khu an toàn lớn như thủ đô, các khu an toàn khác vẫn chưa thể khôi phục sản xuất công nghiệp. Những người sống sót ở tầng lớp thấp như họ thì có thể có cách gì chứ?
Cũng chỉ đành đến cầu xin lòng tốt của những người ở tầng lớp cao trong khu an toàn mà thôi. Nhưng mười năm qua, ngày nào cũng có không biết bao nhiêu người đến cầu cạnh, họ sớm đã chai sạn cả rồi. Giá thuốc vẫn cao ngất ngưởng, khả năng bố cô mang được thuốc về là vô cùng mong manh.
Cô ở trong lều trông mẹ suốt đêm, ngoài việc nghe bà không ngừng nói mê, cô chẳng thể làm được gì.
Nghĩ đến chuyện tháng trước có người tìm được một hộp thuốc chống viêm hết hạn trong một bệnh viện bỏ hoang bên ngoài, cô quyết định ra ngoài thử vận may.
Rạng sáng, cô gửi gắm mẹ cho dì Vương nhà bên, rồi tự mình khoác ba lô rời khỏi lều.
Cô hỏi thăm vài người bạn, sau khi chắc chắn hai ngày nay không có vết nứt mới nào xuất hiện, cô bỏ ra một điểm tích lũy để quá giang một chuyến xe ở cổng khu an toàn.
Mấy bệnh viện gần khu an toàn đã bị những người sống sót khác vơ vét sạch sẽ, không còn lại gì. Cô không muốn đi một chuyến công cốc, nên đã chọn một bệnh viện ở xa hơn.
Bệnh viện mà Đỗ Tường chọn từng là một bệnh viện tam giáp rất nổi tiếng trước mạt thế. Khi đó, mỗi ngày đều có vô số người tìm đến khám chữa. Cũng bởi vì nguồn “thức ăn” dồi dào, nơi này từng là sào huyệt của quái vật trong một thời gian dài sau khi mạt thế bùng nổ.
Sau khi “thức ăn” trong bệnh viện và khu vực lân cận cạn kiệt, lũ quái vật cũng dần bỏ đi.
Phần lớn chúng quay trở lại vết nứt, chờ đợi lần mở tiếp theo để đến một nơi khác “kiếm ăn”. Một bộ phận nhỏ còn lại thì lang thang ở những nơi khác trong thành phố.
Khi quái vật rời đi, khu an toàn cũng đã cử quân đội đến thu thập vật tư. Những dụng cụ và thuốc men còn sử dụng được về cơ bản đều đã bị lấy đi hết.
Đỗ Tường đã tìm kiếm trong đống đổ nát và hài cốt cả ngày trời, cuối cùng cũng tìm thấy một lọ thuốc hạ sốt cho trẻ em đã hết hạn nhiều năm, vỏ ngoài dính đầy máu đen đã khô cứng.
Cô vừa bỏ lọ thuốc vào túi vải, chuẩn bị rời đi thì trên bầu trời bệnh viện đột nhiên xuất hiện một vết nứt mới. Ba con quái vật với lớp vảy dày cộm bám vào rìa vết nứt rồi trườn ra ngoài.
Tính cả chiếc đuôi dài ngoằng, con quái vật cao gần năm mét. Tứ chi của chúng cường tráng, toàn thân phủ một lớp vảy dày, bên dưới lớp vảy là những khối u thịt lồi lên.
Mắt quái vật đỏ ngầu, nước dãi tanh hôi không ngừng nhỏ giọt từ cái mõm dài của chúng, trông vừa gớm ghiếc vừa đáng sợ.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vết nứt, Đỗ Tường đã lập tức tìm chỗ ẩn nấp, còn bôi thêm lên người một ít nước cây gai thảo cô đặc để che đi mùi của mình.
Một con quái vật sau khi đáp xuống đất liền ngửi ngửi trong không khí. Có lẽ không ngửi thấy mùi thức ăn, nó dùng chân sau đạp mạnh rồi nhảy ngược trở lại vào vết nứt.
Một con khác thì giẫm lên đống gạch vụn, chạy về phía xa.
Con quái vật còn lại đứng tại chỗ xoay một vòng. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm về phía bệnh viện một lúc, rồi từ tư thế đứng bằng hai chân sau chuyển sang chống cả tứ chi xuống đất, sau đó từng bước tiến về phía cánh cửa kính đã vỡ nát của bệnh viện...
Đỗ Tường trốn dưới quầy của trạm y tá một lúc lâu, cảm nhận được tiếng động rung chuyển bên ngoài từ xa đến gần rồi lại từ từ đi xa, tay cô càng nắm chặt con dao hơn.
Nơi này đã xuất hiện vết nứt, những con quái vật đang lang thang trong thành phố mà không tìm được đường về chắc chắn sẽ dần dần kéo đến đây. Cô phải rời đi trước khi chúng tập trung lại, nếu không cô sợ rằng mình sẽ không thể thoát được!
Cô lại sờ chiếc túi trước ngực. Bên trong đó là thuốc cứu mạng của mẹ cô, cô phải mang nó trở về!
Ánh mắt cô dần trở nên kiên định.
Sau khi chắc chắn con quái vật đã lên lầu trên, cô khom người chui ra từ dưới quầy, rón rén đi về phía lối vào khu bệnh nhân.