Chương 3.1: Đến đây và chơi trò chơi

Cuối cùng, chính Cục Trưởng Thẩm phá vỡ bầu không khí nặng nề này, ông trấn an mọi người: “Đúng vậy, đối thủ lần này thật sự khó đối phó, nhưng mọi người phải tin rằng tà không thể thắng chính! Tuổi còn trẻ thì không nên tỏ ra yếu đuối và uể oải như vậy, mọi người hãy phấn chấn lên nào!”

Cục Trưởng Thẩm hồi còn trẻ đã từng thức trắng nhiều đêm để phá án, nay tuổi tác của ông đã cao, sức khỏe cũng chẳng còn tốt. Còn chưa đầy một tháng nữa là ông sẽ về hưu, hầu như bây giờ những công việc lớn nhỏ đã lần lượt bàn giao cho Phó Cục trưởng Trương xử ký. Vì thế, mà lúc này ông chỉ ngồi tại văn phòng, đóng vai trò khích lệ tinh thần cho mọi người.

Phó Cục trưởng Trương hỏi: “Bây giờ, còn có vấn đề gì nữa không?”

Nhân viên kỹ thuật viên Trình Lâm run rẩy giơ tay.

Phó Cục Trương lạnh lùng liếc sang: “Nói.”

Trình Lâm ấp úng: “THE KING. Hắn ta... Thật sự lợi hại như vậy sao?”

Phó Cục Trương gằn giọng: “Đừng chỉ nhìn vẻ ngoài. Có những điều, cậu chưa rõ cũng phải. Không phải nói đâu xa, mọi người còn nhớ vụ nổ ở cảng Thanh Hà ngày 15 tháng 12 vừa rồi chứ?”

Bên dưới, các cảnh sát khẽ xôn xao, gật đầu.

Trương Kinh Huy kể: “Lần đó, chúng ta đã giải cứu chín mươi hai con tin trong một vụ bắt cóc buôn người đặc biệt nghiêm trọng. Lúc đó, căn cứ vào nhiều đầu mối, chúng ta dường như đoán ra được phương thức mà bọn bắt cóc vận chuyển con tin ra khỏi Tiêu Châu. Chúng ta đã khẩn trương sắp xếp, đã phân công chặt chẽ và tiến hành giải cứu. Nhưng cuối cùng lại rơi vào đúng bẫy của địch. Nếu không phải là Đội trưởng của đội hai là Lộ Thần Hi, trong lúc hành động có phát hiện điểm bất thường, nên đã một mình lao tới cảng Thanh Hà, lúc đó tất cả mọi thứ đã trở thành đống tro tàn. Những tên bắt cóc đã cho nổ liên tiếp các thùng container. Cuối cùng, trong số mười ba con tin, thì Lộ Thần Hi đã cứu được sáu người.”

“Cũng nhờ lần đó, mà Lộ Thần Hi mới được thăng chức thành chi đội trưởng. Nếu không, người trẻ tuổi như cậu ta sao mà có thể ngồi ngang hàng với những người đã có dày dặn kinh nghiệm như Đội trưởng Kỷ?” Một viên cảnh sát ngồi dưới nhỏ giọng giải thích cho Trình Lâm nghe

“Vụ nổ ấy đã gây thiệt hại kinh tế trực tiếp hơn 2,7 tỷ nhân dân tệ. Lộ Thần Hi cũng vì những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần mà phải nghỉ phép hơn một tháng. Và đó chỉ là một trong số những vụ án do THE KING thao túng.” Phó Cục trưởng Trương liếc nhìn về phía Trình Lẫm bằng đôi mắt lạnh như băng, ông nói: “Bây giờ, cậu còn nghĩ rằng tôi đang phóng đại về mức độ nguy hiểm của hắn sao?”

Trình Lâm ngay lập tức rụt người lại, anh im lặng, cố tỏ ra mọi thứ như chưa từng tồn tại.

Cục trưởng Thẩm nhấp một ngụm trà, thong thả đặt ly xuống bàn, giọng nói của ông trầm thấp: “Đó vẫn chưa là điều đáng sợ nhất về THE KING. Các cậu nghĩ đâu là cảnh giới cao nhất của một tên tội phạm là gì?”

Một viên cảnh sát cau mày suy nghĩ rồi trả lời: “Là không để lại dấu vết?”

Một viên cảnh sát khác ngay sau đó trả lời: “Đem toàn bộ chứng cứ đi tiêu hủy?”

Cục trưởng Thẩm trả lời: “Không có tiền án tiền sự.”

Không có tiền án tiền sự nào?

“Lần trước, chúng ta cuối cùng cũng tóm được tên cầm đầu trong vụ buôn bán người đặc biệt 923. Theo lời khai của hắn, THE KING hiện tại đã bố trí ít nhất 98 vụ án ở khu vực biên giới trong nước ta. Thế nhưng chúng ta nắm được đến giờ mới chỉ có mười sáu vụ án thực sự phát sinh.”

Mọi người đều rất bất ngờ.

Cục trưởng Thẩm nói tiếp: “Không có tiền án tiền sự, thì sẽ khó tóm được hung thủ. Điều này đã thể hiện rằng, chỉ cần THE KING muốn, hắn hoàn toàn có thể sắp đặt mọi thứ, có thể biến một cái chết không phải tự nhiên thành cái chết tự nhiên, từ đó có thể che giấu được dấu vết, để hắn có thể thoát được sự trừng phạt của pháp luật. Tôi hy vọng mọi người đều sẽ hiểu rõ rằng kẻ mà chúng ta đang đối mặt là người có trí thông minh cực kì cao, lại còn vô cùng đáng sợ.”

“Vậy nên có thế chắc chắn, THE KING không chỉ có một mình!” Kỷ Nghiêm không nhịn được mà hỏi: “Nếu thật sự có một người am hiểu tường tận nhiều lĩnh vực như thế? Có lẽ rằng, THE KING có thể là một tổ chức. Bọn chúng là những tên tội phạm có trí thông minh cực cao!”

Mí mắt của Cục trưởng Thẩm trĩu xuống nặng nề, như có nỗi băn khoăn, ông lạnh nhạt nói: “THE KING, hắn thật sự là một người bằng xương bằng thịt.”

Kỷ Nghiêm hỏi: “Tại sao vậy? Có bằng chứng cụ thể không?”

“Bởi vì...” Cục trưởng Thẩm ngập ngừng.

“Bởi vì... Tôi đã từng thấy hắn!” Lộ Thần Hi lúc này xông vào phòng họp, trên người anh mặc cảnh phục, cúc áo cài vội vã, đương nhiên là anh đã vội vàng đến đây, anh thở hổn hển, anh tiếp lời của Cục trưởng Thẩm vừa dứt, anh đưa ra bằng chứng: “Cho dù chỉ là một bóng dáng thoáng qua. Nhưng trong vụ nổ ở bến cảng Thanh Hà, THE KING đã có mặt tại hiện trường. Chính mắt tôi đã nhìn thấy hắn!”

Kỷ Nghiêm thấy Lộ Thần Hi, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo, rồi siết chặt tay thành quả đấm.

“Tiểu Lộ? Nào, lại đây ngồi.” Cục trưởng Thẩm thấy Lộ Thần Hi, ánh mắt của ông lộ rõ sự vui mừng xen lẫn sự an tâm, ông nở một nụ cười hiền hòa, ra hiệu cho cậu ngồi xuống.

Bình thường Phó Cục trưởng Trương rất nghiêm túc, nhưng nhìn thấy Lộ Thần Hi mí mặt của ông lúc này cũng đã bớt đi vẻ căng thẳng.

Bầu không khí cuối cùng cũng lấy được đôi chút thoải mái.

“Phù.” Ở hàng ghế giữa, cảnh sát Chu Mặc không nhịn được mà thở phào một hơi: “Thấy Lộ gia quay lại rồi, trong lòng tôi mới yên tâm được.”

Bên cạnh đó, không ít cảnh sát cũng đồng loạt cảm thấy nhẹ nhõm, rối rít đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.

Trình Lâm, là người mới điều tới đây chưa được bao lâu, thấy cảnh tưởng này thì đầy vẻ khó hiểu, khẽ hỏi: “Lộ gia? Là ai vậy?”

Chu Mặc đưa ánh mắt về phía Lộ Thần Hi, không giấu được dáng vẻ tự hao, anh giới thiệu: “Anh đó! Vừa mới vào Cục! Người đó chính đội trưởng đội hình sự đội hai của chúng ta. Lộ Thần Hi. Anh ấy có khả năng phá án siêu phàm! Thiên tài trinh thám! Bao nhiêu vụ án nghiêm trọng rơi vào tay anh ấy, từ trước đến đây chưa từng có vụ nào mà không phá án được. Trong ngành anh ấy còn được gọi là “thần cảnh Lộ.”

Trình Lâm ngạc nhiên: “Thật sự lợi hại vậy sao?”

Lúc này, cảnh sát Hình Kỳ Thiêm ở đội hai hạ giọng, thần bí nói: “Còn phải nói nữa sao. Nếu ông trời thật sự con cưng hạ phàm, thì người đó chính là chắc chắn chính là anh ta.”

Chu Mặc vội gật đầu phụ họa, còn đưa tay đếm từng ngón: “Với gia thế hiển hách, ngoại hình xuất chúng, là người có nghiệp vụ phá án giỏi nhất đội. Xung quanh không biết có bao nhiêu cô gái bị anh ấy làm cho xiêu lòng.”

Hình Kỳ Thiêm bổ xung thêm: “Nói thẳng ra thì, anh ấy chính là kiểu “đứng đầu bảng xếp hạng” khó ai sánh bằng.”

Chu Mặc nói: “Vì thế, xét từ bất kì góc độ nào, cả về lý thuyết lẫn thực tiễn, đối mặt với một kẻ như THE KING, kẻ bất thường của thế giới tội phạm, thì chỉ có “Lộ gia” nhà ta mới có thể đấu lại.

Trình Lâm còn ngơ ngác, anh vẫn chưa thế hiểu nổi.