“Xanh dương, đen, 74, rồi 3, cái gì nữa nhỉ? Có lẽ nào, Lộ đội trưởng! Chờ chút đã Lộ đội trưởng!”
Dương Dương Dương muốn nói cái gì đó, nhưng Lộ Thần Hi lại không nói một lời nào, anh chủ động khởi động xe, chuẩn bị phóng xe đi.
Dương Dương Dương nuốt cơn giận, cô tức đến mức ho khan mấy tiếng.
“Được thôi.”
Dương Dương Dương gãi đầu, người phụ nữ bên cạnh nhân cơ hội cũng muốn bỏ chạy, nhưng Dương Dương Dương đã nhanh nhạy nhận ra được, cô thậm chí còn không quay đầu, đã tiện tay hạ gục đối phương bằng một quyền, người phụ nữ kia bị đánh ngất cho ngất xỉu.
“Haiz, lần này thật khó để đi một cách dễ dàng rồi.” Dương Dương Dương nhìn người phụ nữ đang bất tỉnh nhân sự mà thở dài.
Tại phòng họp của Cục Cảnh sát thành phố Tiêu Châu rất nhiều đại diện của phòng ban cảnh sát đã có mặt. Ngày giữa phòng họp máy chiếu đang chiếu hình ảnh bóng đen của một người đàn ông, bên cạnh được chú thích với cái tên “THE KING”. Những thông tin khác liên quan, hầu như không có.
“THE KING, kẻ tự xưng là bậc thầy dàn dựng tội ác. Chắc hẳn mọi người ở đây đều đã từng nghe qua cái tên này.” Phó Cục trưởng Trương Kinh Huy đứng ở phía trước chủ trì cuộc họp, ông trầm giọng giới thiệu: “Những vụ án do hắn sắp đặt, tính đến nay, thì trong nước đã ghi nhận ít nhất mười sáu vụ án lớn nhỏ. Bất kỳ vụ án nào trong số đó, cũng đủ để trở thành cơn ác mộng đối với lực lượng cảnh sát. Thủ đoạn của hắn vô cùng tàn độc, tư duy lại vô cùng kín kẽ, quỷ dị, hành tung cũng không khác gì một bóng ma. Hắn chưa từng để lại một dấu vết hay bất kì manh mối nào. Trong suốt ba năm qua, chúng ta đã tiêu tốn không ít nhân lực, vật lực và tài lực để truy tìm tung tích thật sự của hắn. Nhưng đến tận bây giờ.” Phó Cục Trương chợt khựng lại, giọng nói dần mất đi sự chắc chắn: “Vẫn không thu hoạch được gì. Thông tin duy nhất mà chúng ta nắm giữ được là cái tên THE KING này thôi.”
Trong phòng, các cán bộ cảnh sát thuộc các phòng ban đều đồng loạt im lặng, rõ ràng trong khoảnh khắc này tất cả đều bị chấn động, không một ai nói được câu nào.
Trương Kinh Huy nói tiếp: “Trong ba năm qua, các chuyên gia tâm lý tội phạm đã tiến hành phân tích các chi tiết, dựa trên thủ pháp gây án và chiến lược phạm tội mà hắn đã sử dụng. Sau nhiều lần đối chiếu thì chúng tôi đã dựng lên một bản chân dung tâm lý của đối tượng. Sau đây là kết quả suy đoán: THE KING, nam, độ tuổi tầm từ 15 đến 50 tuổi. Hắn có thể thông thạo ít nhất bốn thứ tiếng, có tầm hiểu biết về các lĩnh vực như Kinh tế học, Vật lý học, Hóa học, Y dược học, thậm chí còn am hiểu chuyên sâu về Thiên văn học. Xin lưu ý rằng, hắn không chỉ dừng lại ở mức độ “hiểu biết”, mà phải dùng đến từ nghiên cứu chuyên sâu.”
Trong phòng họp, mọi người lại đồng loạt hít một hơi lạnh.
“Chắc chắn hắn phải là một cao thủ Hacker, có thể tùy ý đột nhập vào những trang mạng có tường lửa yếu. Hắn luôn theo dõi tình hình chính trị quốc tế, thậm chí còn nắm bắt được phần nào tư tưởng của các lãnh đạo cấp cao trong nước. Tư duy kín đáo, giỏi bày mưu tính kế, khả năng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế và mang nặng chủ nghĩa hoàn mỹ. Căn cứ vào những vụ án mà hắn đã từng gây ra, có thể khẳng định hắn là một người có tâm địa độc ác, thủ đoạn biếи ŧɦái, hoàn toàn không có chút nhân tính nào. Đây là một kẻ mang trong mình nhân cách phản xã hội điển hình. Chính vì vậy, khi phân tích cách hắn tư duy và hành động, tuyệt đối không thể dùng góc nhìn của người bình thường mà suy đoán.”
Phó Cục Trương có vẻ rất phiền não, ông thở dài một tiếng rồi khép lại tập hồ sơ trong tay.
Ông tiếp tục nói: “Trong số các chuyên gia tâm lý, có ba người khẳng định cho rằng THE KING có thể xuất thân từ tầng lớp thượng lưu, ít nhất cũng lớn lên trong một gia đình giàu có, nên mới có điều kiện và tầm nhìn rộng lớn để am hiểu những lĩnh vực như tôi đã nói. Nhưng cũng có hai người khác cho rằng điều này có thể không chính xác, bởi vì căn cứ vào chỉ số IQ của hắn, hoàn toàn có thể dựa vào trí tuệ siêu phàm này mà tự mình trở thành tỷ phú. Nói trắng ra, đây là một tên người quái vật sở hữu chỉ số thông minh cực cao. Đồng thời, cũng là một tên mắc bệnh tâm lý trầm trọng, hoàn toàn không có chút một tình người hay ý thức đạo đức gì cả. Trên đây những thông tin mà chúng tôi suy đoán. Các vị, còn điều gì muốn làm rõ nữa không?”
Khi Phó Cục Trương vừa nói xong, ông hất tập hồ trong tay xuống bàn, hai tay đút vào túi, ánh mắt sắc lạnh sau tròng kính nhanh chóng quét toàn bộ những người có mặt tại phòng họp. Ông nhìn thấy những cảnh sát phía dưới đều ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh, trong một khoảnh khắc, cả phòng im phăng phắc.
Dù sao đi nữa thì mọi người nghĩ rằng chẳng qua chỉ là một cuộc họp bình thường như bao cuộc họp khác, không ngờ rằng vào thời điểm cuối năm rồi mà vẫn còn phải đối mặt với một kẻ biếи ŧɦái nguy hiểm như thế này.
“Không ai có thắc mắc thật sao?” Phó Cục Trương cao giọng hỏi.
Tất cả mọi người dường như đều ngừng thở, không một ai dám phản ứng, chỉ sợ một phản ứng sai lầm mà khiến cho tình hình thêm rối ren.
“Rất tốt. Đây chính là manh mối mà Trưởng khoa Pháp y đã phát hiện được trong cơ thể của nạn nhân ở Lăng Vân Thành ngày hôm nay. Đây chính là thông điệp mà THE KING đã để lại cho chúng ta.”
Phó Cục Trương bấm nút chuyển màn hình sang ảnh tiếp theo. Trên màn hình xuất hiện một túi vật chứng, bên trong là một mảnh giấy, trên đó được viết: 2 giờ chiều, ngày 10 tháng 4. Đến đây và chơi trò chơi. Ký tên THE KING.
Có thời gian, nhưng lại không có địa điểm cụ thể, rõ ràng là có lời mời nhưng không ghi rõ là mời ai.
“Dựa vào mẫu giấy đó, chúng ta có thể phán đoán rằng lần này THE KING muốn cược một ván cược lớn. Chúng ta đang gặp vận may vì đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp đối đầu với cảnh sát, và hơn nữa hắn cũng chọn Cục Tiêu Châu của chúng ta. Tiêu Châu sắp gặp chuyện lớn rồi! Thật lòng mà nói, nếu là THE KING thì rất có thể hắn sẽ cho nổ cả hơn chục quả bom, nếu muốn thổi tung Tiêu Châu, tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm. Nhưng! Nếu hắn đã đặt mốc thời gian là ngày mười tháng tư, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép Tiêu Châu gặp phải bất trách gì! Chết một người càng không thể được! Các anh đã nghe rõ rồi chứ!”
Phó Cục Trương gõ mạnh lên bàn, giọng nói ngày càng cao, hai hàm răng của ông nghiến chặt lại.
Trong phòng, sau khi nghe lời giải thích của Phó Cục trưởng Trương Kính Huy, thì tất cả mọi người đều chỉ biết nhìn nhau, rồi thở dài thoáng qua.
Ngay sau đó, cả phòng họp đều rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.