Người đàn ông nhanh chóng nhìn xung quanh lối ra sân bay, trong đầu nhanh chóng quét và so sánh từng khuôn mặt, theo dõi nhất cử nhất động. Chỉ trong một thoáng chốc mà anh phát hiện có đến tám, chín kẻ đang ngấm ngầm quan sát chỗ người phụ nữ này, mà phản ứng của chúng lại quá mức đáng ngờ.
“Ừ nhỉ.” Khóe môi anh cong lên, làm như vẫn đang vui vẻ tán tỉnh: “Khuôn mặt này, đúng chuẩn người mẫu rồi. Nhưng hình như không phải chỉ đơn giản vậy.”
Người phụ nữ thoáng chột dạ, nụ cười quyến rũ bỗng trở nên gượng gạo. Cô cố cười che giấu: “Ôi, anh đẹp trai, đừng đùa chứ. Cho dù anh là cảnh sát, thì chúng ta, đàn ông đàn bà giữa thành phố du͙© vọиɠ này, hẹn hò, qua đêm với nhau. Chẳng lẽ cũng phạm pháp sao?”
“Ừ. Quả thật không tính là phạm pháp.”
Người phụ nữ kia thở phào nhẹ nhõm.
“Cũng có thể, người đẹp, người ăn trộm xe điện, cướp tiệm vàng chính là cô đúng không?”
“Không có! Tôi không có! Anh cảnh sát!”
Người phụ nữ nhân lúc sơ hở liền vùng mạnh, bất ngờ phản kháng. Không ngờ cô ta quả thực có chút võ nghệ trong người, động tác nhanh gọn, khiến người thường khó lòng chống đỡ. Nhưng ánh mắt người đàn ông lập tức lạnh lại, sắc bén như lưỡi dao. Hắn nghiêng người né, chân khóa lấy chân đối phương, tay thuận thế bẻ quặt cổ tay cô. Động tác liền mạch, lưu loát như nước chảy. Chỉ trong chớp mắt, nửa thân trên của người phụ nữ đã bị chế ngự, bị ép chặt xuống ghế, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
“Ngày 27 tháng 3 năm 2017, số 287 đường Phú Khang, Bắc Thành, cướp tiệm vàng Chu Hạnh Phúc. Từ tháng sáu đến tháng mười năm 2018 tại Nam Thành, trên đường đón khách tại ngõ Hạt Mè, đã xảy ra vụ án mười bảy chiếc xe điện liên tiếp bị mất trộm. Đây chẳng phải là băng của các người làm sao? “Thần trộm tháng Năm” cái tên nghe cũng đầy tâm tình lắm, các người thật biết cách đặt tên ghê!”
Người đàn ông vừa còng nốt tay kia của ả thục nữ, vừa lạnh giọng nói: “Có điều, xem ra nghề của các người cũng chẳng có gì khởi sắc, cứ lặp đi lặp lại một chiêu cũ. Hay là nói, vốn dĩ chiêu trò của các người chỉ có từng ấy thôi?” Nói xong, anh ta nhanh chóng liếc mắt quan sát xung quanh một lần nữa: “Theo như kịch bản cũ của các người thì đồng bọn cũng đang ở ngay quanh đây, đúng chứ?”
Cách đó không xa, có ba người đàn ông chú ý đến tình hình không ổn của người phụ nữ kia, thì liền rút lui hòa vào đám đông, còn một người khác thì trực tiếp leo lên xe. Đôi mắt sắc bén của người đàn ông đã quan sát được hành tung của những tên kia.
“Chết tiệt! Tôi đã phẫu thuật thẩm mỹ tận ba lần rồi! Tại sao anh vẫn nhận ra tôi kia chứ?”
Lộ Thần Hi đáp: “Tóc thì dài nhưng đầu óc thì lại ngắn! Cô đi đường hỏi người khác xem, tôi đây là Thần cảnh Lộ*, là Lộ Thần Hi! Từ trước tới nay tôi đã gặp thì chẳng bao giờ quên. Đừng nói là cô, ngay cả mấy ổ chuột mới mọc lên trong thành, tôi chỉ cần liếc qua một cái là biết ngay đứa nào xấu xí, thậm chí moi ra cả gốc gác nhà nó. Muốn đấu với tôi sao? Cô vẫn còn kém lắm."
*Thần cảnh Lộ-ý chỉ Lộ Thần Hi có khả năng phá án như thần.
Người đàn bà kia không cam lòng, cô vẫn còn phản kháng, Lộ Thần Hi không còn cách nào khác ngoài việc áp chế cả tay và chân của cô ta để chắc chắn rằng cô ta sẽ không làm được. Anh ta vừa rút một tay ra khỏi ngực áo, mò lấy điện thoại chuẩn bị gọi viện trợ, thì đúng lúc ấy đội cảnh sát hình sự số hai xuất hiện ngay trước mặt Lộ Thần Hi, bọn họ ngạc nhiên: “Lộ, Lộ đội trưởng. Cái này là...”
*Dương Dương Dương, biệt danh “Khai Thái”, là một trong số ít nữ cảnh sát của đội hình sự. Nhìn bề ngoài, cô chẳng khác gì một cô bé bình thường, nhưng thực chất lại chính là “trụ cột sức mạnh” của đội hai. Bình thường thì đầu óc mơ mơ màng màng, suy nghĩ lúc nào cũng khác người, mang theo chút ngốc nghếch đáng yêu, cô đặc biệt rất thích tự mình tự chế mấy kịch bản trên trời dưới đất, đặc biệt là mấy chuyện trên trời dưới đất liên quan đến Lộ Thần Hi, nghĩ đi nghĩ lại toàn ra mấy ý tưởng trời ơi đất hỡi. Người thường thấy Lộ Thần Hi xuất hiện trong cảnh tượng oai vệ thì sẽ nghĩ ngay đến hai chữ "tiếp viện". Nhưng đặt trong đầu óc cô nhóc này thì lại khác hẳn. Bây giờ chắc chắn đang tưởng tượng đội trưởng Khổng Vũ, là người có sức mạnh nhất trong đội, đường đường chính chính giữa ban ngày mà đè một phụ nữ có thân hình đầy đặn xuống đất.
*Tên gốc: 杨阳样-Dương Dương Dương
Lộ Thần Hi chỉ cần nghĩ bằng ngón chân cũng đoán được: trong đầu cô gái này lúc này toàn mấy chữ lung tung như “ướŧ áŧ”, “kí©h thí©ɧ”, mấy từ vốn chỉ hợp để bị cấm cửa. Thú thật, nếu không phải năng lực thi hành nhiệm vụ của cô còn coi như xuất sắc, anh đã sớm đuổi cô về quê làm ruộng rồi.
“Khai Thái! Đến đây nào, đúng lúc ghê, hôm nay ra cửa gặp may, KPI tự dâng tới cửa, mau mau bắt lấy. Còn ba tên nữa, chắc chắn chưa chạy xa đâu.” Lộ Thần Hi nói với Dương Dương Dương
Dương Dương Dương ngẩn người một lúc, như thể một con rô-bốt vừa mới được khởi động lại, rồi mới phản ứng kịp. Cô nghe lời, kéo người phụ nữ đó đi, đồng thời cũng đưa Lộ Thần Hi về phía bãi đỗ xe.
Lộ Thần Hi vừa phủi phủi cái áo khoác đắt tiền, vừa kéo cái vali, bước theo phía không xa. Trông anh có vẻ rất khó chịu vì những chỗ kia của anh vừa bị người phụ nữ chạm vào, vừa đi vừa liên tục chỉnh quần áo bản thân.
“Đúng rồi, tôi không nói với ai trong Cục hôm nay tôi bay về nước cả, sao cô biết mà ra đây đón tôi?”
“Là trong Cục xảy ra chuyện, Cục trưởng Thẩm đã liên hệ với lãnh đạo Đội phái cử của tổ chức Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế tại Miến-Trung. Nghe nói anh đã ở trên chuyến bay trở về Tiêu Châu, nên đã bảo tôi đến đây đón anh.”
Lộ Thần Hi đặt hành lý vào trong xe, sau khi thu xếp xong anh hỏi: “Xảy ra chuyển? Trong Cục đã xảy ra chuyện.”
“Là THE KING. Hắn đã đưa cho Cục một mảnh giấy.” Dương Dương Dương bình tĩnh trả lời.
Lộ Thần Hi khựng lại, như thể bị tiếng nổ bất ngờ tập kích, anh nói: “Ai cơ? THE KING!”
“Đúng vậy, bây giờ trong Cục đang có cuộc họp khẩn cấp. Ê, khoan đã!”
Dương Dương Dương đang muốn lôi người phụ nữ bị còng kia vào xe, nhưng cô giống như con gà con vậy, cô bị Lộ Thần Hi xách cổ áo từ phía sau, kéo giật xuống, chưa kịp chạy.
“Lộ đội trưởng?”
Cô cau mày, cô ấm ức nói: “Nhưng mà điện thoại của tôi vẫn còn ở trên xe. Tôi liên lạc với đội trưởng Phùng kiểu gì bây giờ."
Lộ Thần Hi cướp lấy chìa khóa xe từ trong tay của Dương Dương, trực tiếp lên leo xe ngồi ngay lái.
“Tôi lái xe về Cục trước đi. Cô liên lạc với đội trị an, tìm đội trưởng Phùng.”
“Hả? Được thôi.”
“Không những thế!” Lộ Thần Hi lộ rõ ràng rất sốt ruột, anh đã khởi động xe cảnh sát, anh nói tiếp: “Bảo bọn họ trích xuất camera ở sân bay cửa số 5, kiểm tra xem lúc đó cách tôi khoảng 50 mét có ba người đàn ông lần lượt mặc: áo khoác màu xanh dương, áo khoác dạ màu đen và áo khoác màu kem. Còn có một chiếc xe có biển số hiệu Tiêu A35741, không chừng biển số xe cũng có thể là giả. Dù sao đi nữa, nhất định phải bắt được ba tên đồng bọn đó!”