“Cục trưởng Thẩm!” Trưởng khoa pháp y Mạc Lan vội vàng xô thẳng vào, thậm chí còn không kịp gõ cửa. Rõ ràng là có việc khẩn cấp. Nhìn thấy bầu không khí căng thẳng trong phòng làm việc. Mạc Lan hơi do dự một chút rồi tiếp tục nói: “Trong dạ dày nạn nhân tôi đã phát hiện ra một thứ, tôi nghĩ rằng ngài nên tự mình xác nhận một chút.”
Mạc Lan đưa túi ni-lông trong tay cho Cục trưởng , bên trong túi là một tờ giấy viết, anh chậm rãi nói: “Tờ giấy này được bọc trong gói bạc, vì thế mà dạ dày không thể ăn mòn. Điều này cho thấy, khi nạn nhân còn sống đã bị ép nuốt vào.”
Cục trưởng Thẩm nhận lấy túi ni-lông, khi nhìn thấy tờ giấy, trong khoảnh khắc ấy, đồng tử của ông co lại.
Khuôn mặt của ông vốn bình thản như gió thoảng mây bay, bỗng chốc trở nên nặng nề. Thậm chí, trong mắt của ông còn thấy nỗi sợ hãi.
“Đội trưởng Lộ Thần Hi đang ở đâu?”
Phó Cục trưởng Trương đáp: “Hiện tại Đội trưởng Lộ vẫn còn đang ở *Miến-Trung xử lý vụ án liên quan đến lừa đảo dân số đặc biệt nghiêm trọng 923. Vừa rồi mới bắt được kẻ chủ mưu vụ án, tầm hai hôm nữa sẽ trở về.”
Tên gốc: 绵中- là biên giới giữa Myanmar và Trung Quốc.
Kỷ Nghiêm đã luôn nhẫn nhịn không nói gì, nhưng khi nghe đến cái tên Lộ Thần Hi, anh không nhịn nổi nữa, anh nói: “Cục trưởng Thẩm! Xin hãy cho chúng tôi thêm một ít thời gian nữa. Tôi đảm bảo rằng lần này sẽ bắt được hung thủ!”
Trần Nho cũng lên tiếng: “Đúng vậy. Cục trưởng Trần, đội trưởng Kỷ của chúng tôi đã làm việc liên tục suốt ba tháng, anh ấy đã sắp phá được vụ án.”
Cục trưởng Thẩm nói: “Mạc Lan, cậu đi gọi điện thoại, kêu Lộ Thần Hi lập tức về đây.”
Mạc Lan liếc nhìn Kỷ Nghiêm một cái, rồi lại nhìn Phó Cục trưởng Trương, nhất thời có chút do dự.
Cục trưởng Thẩm nghiêm giọng nói: “Ngay lập tức!”
“Rõ! Cục trưởng Thẩm!” Mạc Lan đóng cửa lại và rời đi.
Gương mặt của Trương Kinh Huy đầy vẻ hoài nghi, cho đến khi Thẩm Hoài Ân đem mảnh giấy trong túi nilon kia để trên bàn. Trương Kinh Huy liếc nhìn một cái tên được ghi bằng loại mực màu vàng chói mắt “THE KING*.”
*THE KING-Tên biệt danh tội phạm.
Mặc dù đã có kinh nghiệm phá nhiều vụ án lớn nhỏ nhưng Phó Cục trưởng Trương cũng không nhịn được mà ngược lại ông hít một hơi khí lạnh.
Tại sân bay của thành phố Tiêu Châu. Một người đàn ông cao tầm một mét tám mươi lăm, dáng người cao ráo cường tráng, đeo một chiếc kính hiệu Gucci, anh đang kéo hành lý từ phòng chờ sân bay đi ra cổng.
Chân anh mang một đôi giày bốt da đế dày, người mặc áo giáp da màu đen khắc họa hoa văn thô mộc, toát lên dáng vẻ lao động. Mái tóc ngắn đen nhánh gọn gàng, gương mặt rắn rỏi tuấn tú, toàn thân toát ra một khí chất phóng khoáng, bất kham, không chịu bất kỳ sự gò bó nào.
“Thôi đi! Không bàn nữa!” Người đàn ông vừa bước đi vừa nghiêm giọng quát thằng nhóc bên cạnh: “Nhiệm vụ của em bây giờ là học tập! Không phải hẹn hò linh tinh gì hết! Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương thì được ích gì? Đại học à? Vào đại học thì đã sao?”
Bên ngoài cổng sân bay, có một người phụ nữ trưởng thành có vóc dáng uyển chuyển, trang điểm đậm, mái tóc dài uốn sóng lớn buông xõa trên vai, đang đứng đó như thể chờ đợi ai đó.
Người đàn ông đi ngang qua, khóe mắt của anh vô tình liếc thấy người phụ nữ kia, anh ngay lập tức khựng bước, kéo vali lùi lại sau, rồi hạ nhẹ gọng kính xuống. Ánh mắt anh len lén xuyên qua tròng kính, từ trên xuống dưới dò xét người phụ nữ bên ngoài cửa kính ấy, anh nói: “Lộ Ấu Lăng! Nghe anh họ nói này! Anh họ là đàn ông, chẳng lẽ em không biết đàn ông thì đều có cái đức hạnh thế nào sao?”
*Lộ Ấu Lăng-ám chỉ trêu chọc người mang họ Lộ này.
Người đàn ông nhìn người phụ nữ, híp mắt một cái. Khóe mắt như cảm nhận được ánh nhìn dai dẳng của người đàn ông, người phụ nữ kia khẽ nghiêng đầu, xuyên qua lớp kính liếc lại, từ trên xuống dưới quét một vòng. Khuôn mặt nàng lộ ra nét hài lòng, rồi khẽ hất búi tóc sau tai, để lại cho anh một nụ cười mị hoặc, đầy hàm ý sâu xa.
Trong lòng đã đoán được bảy tám phần, hắn khẽ nhếch môi, nhặt vali lên, sải bước nhanh hơn, bước thẳng ra cửa sân bay, anh cũng nói thêm: “Em muốn có tiền đồ rộng mở thì nên học thêm bằng quản trị tài chính và pháp luật, rồi cả cái MBA gì đó nữa. Đừng quên, anh họ em đã đi nhập ngũ, sau này việc quản lý sản nghiệp trong nhà, có lẽ chỉ còn trông vào em vì em chính là trụ cột duy nhất trong gia đình.”
Nói xong, người đàn ông thành thạo đưa điện thoại ra xa khỏi tai. Quả nhiên, đầu dây bên kia vang lên tiếng hét the thé của một cô gái, chẳng khác nào tiếng sư tử gầm: “Anh họ! Anh là đồ khốn nạn! Anh thật đáng ghét!”
Người đàn ông tiến lại gần người phụ nữ quyến rũ, khẽ mỉm cười. Đúng lúc đó, anh dập máy, chấm dứt chuỗi âm thanh chói tai từ đầu dây bên kia, rồi tiện tay tháo kính râm xuống, ung dung kẹp vào dây kéo áo khoác trước ngực. Người phụ nữ khẽ hất mái tóc dài, giơ ngón tay thon đỏ rực chỉ vào chiếc điện thoại vừa bị tắt, mỉm cười: “Bạn gái à?”
“Cũng có thể coi là vậy.” Người đàn ông cười nhếch mép. Ở khóe má trái hiện rõ một lúm đồng tiền sâu, khiến nụ cười vừa lãng đãng vừa bất cần. Anh nhướng mày kiếm, nói thêm: “Nhưng tôi còn độc thân.”
Người phụ nữ bật cười quyến rũ, lắc hông uyển chuyển rồi tiến lên hai bước, đưa tay khẽ vuốt ngực rắn chắc của đối phương, còn tiện tay chỉnh lại cổ áo cho anh, dịu dàng nói nhỏ: “Không sao đâu. Tôi cũng chẳng ngại.”
Trong mắt người đàn ông ánh lên tia cười, thuận thế nắm lấy bàn tay đầy mời gọi ấy, chọc ghẹo: “Hiếm lắm mới gặp được người đẹp dễ thương như vậy.”
Người phụ nữ lại khẽ hất tóc, tỏa ra mùi hương mê hoặc: “Đơn giản thôi, chỉ cần tự tin. Dù trong lòng anh có ai đi nữa... Cuối cùng, chẳng phải vẫn sẽ rơi vào tay tôi sao?”
Người đàn ông khẽ nghiêng mặt, nhếch môi cười, ánh mắt sâu thẳm: “Câu này, không biết ai sẽ rơi vào tay ai, còn chưa chắc đâu.”
Người phụ nữ cười càng thêm mị hoặc, nheo mắt, giọng đầy cám dỗ: “Ở gần đây có một quán bar rất tuyệt, anh có muốn đi không?”
“Tôi biết một chỗ còn hay hơn. Nếu không thì... ” Người đàn ông ghé sát tai cô, đồng thời kín đáo liếc quanh lối ra sân bay: “Đi với anh nhé?”
Người phụ nữ thoáng sững lại, nhìn kỹ vẻ mặt anh, cảm giác có gì đó không ổn. Còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã nhanh như chớp rút một chiếc còng tay từ túi quần sau, “cạch” một tiếng, khóa chặt cổ tay cô lại.
Người phụ nữ biến sắc, trợn mắt kêu lên: “Khốn kiếp! Anh là cảnh sát sao!”